Phong Vũ _ chương 7.4

Standard

Edit: Danchan

Đi học, tan lớp, ăn cơm, ngủ, cuộc sống chỉ có như vậy.

Mười hai giờ lên giường, ước chừng một chút mới ngủ . Lại nằm mơ thấy khuôn mặt mẹ, nở nụ cười, nắm bàn tay nhỏ bé dạy tôi biết chữ dạy tôi chơi trò chơi, một hồi tiếng chuông mơ hồ, nụ cười của mẹ nhanh chóng tan biến. . . . . .

Mí mắt tôi nặng trĩu, đầu trống rỗng nhìn lên bóng tối trên trần nhà, chốc lát mới phản ứng được thì điện thoại lại vang lên. Tôi vặn sáng giường đèn, đồng hồ báo thức  kim chỉ giờ chỉ vào hai giờ sáng, rốt cuộc là ai làm, khuya khoắt lại chơi trò này khiến người ta rời giường thật là đùa dai? !

Tôi cầm lên ống nghe liền mắng: “Ngươi là bệnh thần kinh hay là bệnh tâm thần ——”

Tôi không có mắng nữa, bởi vì đối phương nói một chữ, hắn nói: “Xuống, ” nói xong cũng ngắt điện thoại. Tôi cả lăn cả bò chạy vội tới cửa sổ nắm rèm cửa sổ vén lên, ngoài cửa lớn, trên đường đá rộng rãi đậu một chiếc xe thể thao màu lam, được ánh trăng phía tây chiếu rọi, phản xạ ra nhàn nhạt hào quang.

Tôi lặng lẽ mở cửa phòng, mang  dép long chạy ra ngoài, như nàng công chúa bị vậy trong bốn bức tường, lén lén lút lút lại không nhịn được mừng như điên Đ chạy xuống lâu. Trong không khí còn đọng sương, nửa đêm  lạnh lẽo cùng hơi nước ấm thấp và gió lanhk xẹt qua cổ, tôi theo bản năng kéo áo ngủ rộng thùng thình lên. Khép lại mạ vàng cửa lớn, tôi hướng về phía hắn bước đến.

Đưa tay mở cửa xe, khóa lại , tôi bước đi thong thả đến ghế lái bên kia.

Vừa mở cửa mùi thuốc lá đầm đặc liền xông vào mũi, sặc đến người muốn lui về phía sau, một lực cánh tay kéo lại ngay lúc đó, đem tôi ôm sát bên hôg. Tôi bị đặt Lãnh Như Phong đặt trên đùi, dựa vào tay lái.

Hắn hít một hơi thuốc, mỉm cười nói:

” Đôi cánh thiên sứ gấp lại trong đêm hè để hóa thành tinh linh.”

Khí quản bị khói thuốc  kích thích, tôi ho khan vài tiếng.

“Cai rồi?” Hắn hỏi, tắt khói mở hệ thống lọc khí của xe.

“Vốn không có nghiện.” Hắn sao ngay cả chuyện nhỏ này cũng biết?

Đầu của hắn dựa vào sau ghế ngồi, trong mắt  nụ cười biến mất, tôi chú ý tới lông mày của hắn, nằm khuất dưới vài sợi tóc lòa xòa phủ mang cái không khí âm u lạ thường. Tầm mắt của hắn phảng phất tựa như rơi vào phần lộ ra bên ngoài áo ngủ của tôi, rồi lại tựa như không có tiêu cự, xuyên thấu thân thể của tôi không biết dừng ở phương xa xôi nào.

Tôi kinh ngạc không dám mở lời quấy rầy hắn, trong ấn tượng tâm tình của hắn cực kỳ ổn định, long mày luôn hếch lên như ngọn núi đầy khinh bạc, khóe miệng nhếch cười, tựa hồ coi như là non cao nước lạnh trước mặt cũng không thể rung chuyển hắn chút nào, ngôn hành cử chỉ giữa làm cho người tôi cảm thấy hắn rất hiền hoà, dễ dàng thân cận, mà đợi đến muốn thân cận hắn thì rồi lại sẽ phát giác hắn rất khách khí, nhàn nhạt làm cho người khác trông mà dừng bước.

“Đang suy nghĩ gì?” Hắn hỏi, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi, ngón tay cũng đi lên, dọc theo tôi gò má tôi trượt xống, một cái tay khác nắm chặt tay của tôi.

“Tôi cho là đã lâu rồi.”

Bị hắn nhìn đến hoảng hốt, tôi giơ tay lên muốn vung tay hắn ra, tôi ghét những động tác này —— bởi vì hắn không yêu tôi, cho nên ghét. Tay của hắn lại thuận thế chuyển qua trên gáy tôi, người cũng chậm rãi nghiêng người về phía trước.

Cửa sổ thủy tinh xuyên qua tới mấy phần ánh sáng, lại đủ để cho tôi xem rõ trên cổ hắn là dấu son môi, sau đó lại ngửi thấy như có mùi nước hoa, đầu của tôi nghiêng  nghiêng, môi của hắn rơi vào gương mặt tôi. Hắn chạm mặt vào mặt tôi, tôi cụp mắt xuống, phát hiện môi hắn sạch sẽ đến lạ thường, hắn hôn một cái, không có phấn vị, liền cho phép hắn hôn tiếp.

Hắn hôn tôi, rất nhẹ rất nhẹ, cực kỳ lâu, tôi cảm giác trong cơ thể hồn phách muốn bay ra ngoài.

“Thật không giống nhau.” Hắn tự nói, thấp thoáng thanh âm mê hoặc. Hắn còn nói gì đó, tôi nghe không rõ ràng lắm tựa hồ là liên tiếp  nguyền rủa, mà bị mắng là Đông Tây phương chư thần.

Hắn đem mặt chôn ở cổ của tôi, vùi tóc tôi vào đầu ngón tay, chuyển đôngk. Muốn nói gì, lại cảm thấy cái gì đều nói không ra được, cũng liền yên lặng.

Không biết qua bao lâu, ý thức bắt đầu khôi phục lại, tôi vỗ nhẹ ngực của hắn: “Như Phong?”

Thân thể hắn vẫn ở trên người tôi co rúc, giật giật, thoáng ngẩng đầu, tóc tôi đã che kín mặt hắn chỉ còn một vài khe hở, tay phải ở sau lưng tôi  huyên náo lục lọi, một lát ghế ngồi mở rộng, hắn đặt tôi lại nằm xuống, bắt đầu hôn tôi.

“Tôi nên nói ngủ ngon hay bắt đầu, bảo bối?”

Đào hoa trăng gió Lãnh Như Phong trở về rồi, tôi im lặng không nói.

Hắn đẩy ra tôi xuống, dùng hàm răng cắn đai áo của tôi đem nó kéo xuống.

Tôi kháng cự  giãy giụa.

Hắn bức bách tôi nhìn hắn: “Tôi muốn.” Giọng nói đầy bá đạo.

“Trừ phi anh về sau, tương lai, vĩnh viễn đều như thế !” Tôi kiên quyết, hắn không thể đối với tôi chỉ cần chuyện gối chăn.

” Tốt, tôi liền vĩnh viễn đều như thế.” Trả lời bình tĩnh dứt khoát, hoàn toàn ngoài dự liệu của tôi.

Tôi đấm đấm lồng ngực của hắn: ” Nghĩ cho kỹ.”  Tôi chính là nghiêm túc.

Hắn đem chiếc nhẫn trên tay cho tôi xem:

“Tôi chưa từng tính toán thả cô đi, không tin sao? Ngay cả tôi mình cũng có chút không tin.. cô một người làm nhiễu loạn tâm tư tôi, tách ra một thời gian đối với cô hay tôi đều mới có lợi.”

Tôi nghiêng mặt sang bên, tâm tư cũng không thể gạt được hắn sao?

Đúng, tách ra cũng là điều tôi muốn, nếu không không đến nỗi ngu xuẩn đi chọc giận hắn. Đem thân thể cho hắn, với tôi hắn là lần đầu tiên, vậy mà nếu là một lòng bất tri bất giác cũng liên quan đến hắn, hậu quả còn lại là không tránh khỏi. Tôi lại đi vào vết xe đổ, váy ngủ đã bị tháo tung ra, mùi hương tình dục quyến luyến, tôi đến nay chưa quên. Yêu hắn chính là đi đến đường chết, không có đường ra cũng không có đường lui. Ai mà không sợ hãi mình sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục?

” Tôi sẽ thương yêu, coi trọng cô.” Hắn nói, giống như đang nói thật, làm tôi giật nảy mình.

“Người của cô, lòng của cô, tư tưởng của cô cùng linh hồn của cô , tất cả tất cả tôi toàn bộ đều muốn, ước hẹn như cô mong muốn, chính là vĩnh viễn.”

Tôi giật mình, sau đó khổ não: ” Anh sao phải làm đến mức này? !”

Để tùy thời điểm có chô giải quyến tâm dục?

Hắn lật người đem tôi cùng hắn nằm ở nệm giữa, nhìn chòng chọc tôi một hồi lâu, nói:

” Cô muốn yêu? Thật may chúng ta cùng nhận thức, tôi hiện tại liền làm cho cô.”

Tôi vung tay:

” Đồ háo sắc ngông cuồng! Anh không thể tàn nhẫn như vậy!”

Hắn hai ba lần liền hóa giải cánh tay tôi, vẻ mặt lộng quyền:

“Tôi muốn cô yêu tôi, cô liền nhất định phải yêu tôi. Nếu như cô cho đây là tàn nhẫn, như vậy chính là như vậy tàn nhẫn.”

“Như Phong!” Tôi khóc không ra nước mắt, chỉ vì biết rõ quyết định của hắn chưa từng có sửa đổi, mà không đạt mục đích hắn sẽ không bỏ qua.

“Nếu như cô hi vọng tôi chỉ muốncô , hoặc là hoàn toàn thuộc về cô, như vậy ——” Hắn tựa như nghiêm túc vừa tựa như cười giỡn.

“Cũng đừng cùng một dạng ngu ngốc, chỉ hiểu được rướn cổ đứng tại chỗ chờ đợi. Cô cần phải trả giá, phi thường cố gắng. Trên cái thế giới này không có gì cái gì cô không cần cố gắng cũng có đước trê thế giới này không có cái gì cô có thể ngồi mát ăn bát vàng.”

Mấy câu nói chuyện làm tâm tôi chấn động, tôi ngập ngừng  một chữ cũng không nói ra được.

“Những thứ đáng ghét này về sau suy nghĩ tiếp.” Hắn thu lại thần sắc ôn nhu, trong mắt là tình ý phiêu dật.

“Như Phong. . . . . .” Tôi không được tự nhiên, lẩn tránh ánh mắt.

“Lúc này nên dùng chút nick name.” Hắn vung quần ngủ của tôi lên: “Cô có thể gọi tôi ‘ phong ’, ‘anh yêu’, hoặc là ‘ dũng mãnh tình nhân ’.”

Từ giờ đến sáng chỉ mấy giờ ngắn ngủi, giống như đã thiếu sót từ lâu, hắn cuồng dã vô độ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s