Chuyện tình cún và cáo _ Chương 2

Chuẩn

aec379310a55b3193b809c3043a98226cffc177d

Author: Danchan

             Chương II: Đại tiêủ thư nhà Granger

Ba ngày yên bình đã trôi qua sau vụ bùn xun nho nhỏ, Flina đã im hơi lặng tiếng hơn bình thường và cũng nhờ thế mà Dean đã trở lại với con người bình thường như mọi lúc của mình. Ôi, lạy chúa là như thế! Nhưng… Haizzz…. Cái cô nàng tiểu thư nhà Granger đó lẫy lừng đó mà lại chịu im hơi lặng tiếng, ngoan ngoãn như thế này thì hoạ có là tận thế cũng không thể có chuyện đó!

Một ngày đẹp trời, gió thổi hơi to, mà mặt trời cũng hơi gắt ( đẹp trời cái kiểu gì vậy), Dean đang đi lang thang trong khuôn viên trường, trên tay cầm một tờ giấy hồng với nét chữ của Ariana:
“Anh Dean, anh có thể đến gặp em ở khu nhà kho cũ sau giờ ăn trưa không? Em sẽ đợi.”
Thân: Ariana Bell”
Quái nhỉ, nét chữ thì đúng là của Ariana rồi nhưng con nhox này đã bao giờ dung chữ thân nhỉ. Ngãi ngãi đầu vẻ không hiểu và sau 1 vài giây lưỡng lự, cuối cùng cái lý do xuất hiện trong đầu Dean chỉ có thể là: “ Chắc Ariana muốn thay đổi 1 chút. Thôi vậy.” Ôi, nản toàn tập!!! Không biết trong đầu Dean toàn gì nữa… chậc, vỏ chuối chăng??
– Êh, hội trưởng, cậu đi đâu vậy??
Mỉn cười đáp lại với 1 cậu bạn đang đi ngược chiều và tươi cười với mình, Dean khẽ nói:
– Chào cậu, Haika. Àh, Ariana nói mình tới khu nhà kho. Cô ấy đang chờ mình.
– Ồh vậy sao? Vậy chúc cậu hạnh phúc nhé!!
Nháy mắt với Dean, người tên Haika kia tủm tỉm cười và đi qua nó mà không biết rằng mình đã bỏ lại sau lưng một khuôn mặt đang ngơ ngác với cái đầu mọc hoa ( ah, đầu Dean toàn đất!! )
– Hạnh phúc? Àh, cậu ấy chúc mình ăn trưa ngon miệng ấy mà nhưng mình đã ăn trưa rồi mà. Chắc cậu ấy chúc cho ngày mai? Ồh, chắc thế rồi. Đi thôi.
Dạ, phải. Dean ấy, hội trưởng hội học sinh thật đấy, thông minh cũng thật luôn nhưng khẳng định lại ….hoa cũng có thể mọc, gà cũng có thể đẻ trứng trên đầu Dean. Chắc chắn rồi. Haiz, tội nghiệp Dean, lúc cần thì cái đầu thông minh đó lại không hoạt động au cũng là cái số ^^. Được cái đầu nhưng thông minh tuỳ lúc!!

* *
*
Gió heo hút thổi trên ngọn đồi cao vút nằm sau trường học nơi an toạ của khu nhà kho cũ gần đổ nát. Ariana nghĩ gì mà lại bảo mình tới đây nhỉ? Đã thế còn không nói cho mình biết cái nhà kho ấy nằm sau một cái hồ..àh không…sông…àh không…biển hồ ( gần gần thế) . Chậc, người ta bỏ cái nhà kho đó cũng phải. Đã là nhà kho thì phải chứa đồ, nhưng riêng cái việc chuyển đồ đã là 1 dấu hỏi to đùng. Mà nhân nói đến đó, Ariana qua đó như thế nào nhỉ?????
Đứng nhìn sang khu nhà kho cũ rồi lại ngó cái “ biển hồ”, Dean tặc lưỡi trước suy nghĩ vừa hiện ra trong đầu. Phải sang được thì mới nói mình đến đây chứ! Hầy, Ariana cũng giỏi thật.
Một tên ngốc đã nghĩ thế này: chuyện không phải ai cũng làm được nhưng có lẽ Ariana đã làm được ( dù chẳng biết bằng cách nào)
Rút điện thoại trong túi ra, Dean chờ đợi tiếng người từ đầu day kia vang lên và chỉ trong 5s tiếp đó:
– Cậu chủ!
– Lovely, chào chị.
– Ôi, cách gọi tên của cậu chủ thật đáng iu!!
– ( haizzzzz….)
– Cậu chủ đáng iu, cậu cần gì ạh??
– Chị gửi cho em máy bay tới đây nhé?
– Dạ, cậu chủ iu quý!!!!!
Và cúp máy một cách vội vàng không kịp để Dean nói thêm gì, người ta nói nhanh nhẹn quá cũng không nên mà. Ủa mà khi nãy mình đã nói cho Lovely biết mình đang ở đâu chưa nhỉ? Thôi, chắc cũng chẳng sao đâu?!!!!!
Và đúng là cái “ chẳng sao đâu” của Dean là rất chính sáng, chỉ sau 3 phút, hoà trong tiếng cánh quạt quay ầm ĩ là giọng nói lanh lảnh của chị gái Lovely khi nãy:
– Cậu chủ Dean!
– Lovely, chị đưa em sang bên kia nhé.
– Dạ, cậu chủ lên đi!!!!

…. Chậc, làm cậu ấm của một gia đình đại gia như Finigan cũng có lợi đấy chứ. Chẳng thế mà chỉ sau bảy, tám phút, Dean đã đứng trước cánh cửa gỗ mục nát của khu nhà kho.
– Ariana?
Đẩy cửa bước vào, Dean ngó quanh quất, chờ đợi tiếng đáp lại từ phía Ariana nhưng hoàn toàn im hơi lặng tiếng.
– Ariana??
Lặp lại, trong lòng nó có chút thắc mắc mà không hiểu vì sao?
Khi đã quen mắt với bóng tối, đập vào mắt nó là 1 cái khối đen có hình dạng con người. Ariana chăng??
– Ariana, phải em đó không?
“ Cạch”
Dean vừa dứt lời, một tiếng Cạch lớn vang lên. Những ánh đèn neon chói loá vội bật sáng. Quái, cái khu nhà kho cũ này cũng có những trang thiết bị hiện đại vậy sao???
Nhưng rồi cái đầu đầy chất xám của nó đã hoạt động lại khi thoáng nhìn quanh và bắt gặp 1 mái tóc nâu đỏ, một đôi mắt đen đẹp nhưng sắc lạnh. Cái người đó, cô gái đó là….
– Granger!
– Chậc, anh nhận ra hơi muộn đấy, Finigan.
Mỉm cười, Flina đáp bằng giọng lạnh tanh dễ khiến người ta khiếp sợ nhưng nội chỉ riêng nhìn thấy nụ cười sắc nét trên khuôn mặt đẹp như thiên thần kia thì cũng đủ để run rẩy rồi.
– Ariana đâu?
– Ôi,cô công chúa bé bỏng của anh ấy hả? Béo, đưa cô ta ra đây!
Quát một tên đang chúi húi sau đống thùng giấy, nó liếc mắt nhìn Dean và mỉm cười khi thấy nét mặt lo lắng của anh ta. Chậc, trong khá thú vị đấy. Ta phải bắt tên này làm trò chơi mới được. Dean Finigan, ngươi đánh ta đau một thì ta phải cho ngươi đau mười. Cứ từ từ thưởng thức thôi.
Tên có biệt danh là Béo đó, kéo ra từ sau những thùng giấy, một cô gái không bị chói nhưng đang run sợ.
– Anh Dean!
– Ariana!
Định chạy tới chỗ cô bé đó nhưng ngay lập tức, Dean đã bị một người chắn ngang.
– Haiz, từ từ rồi bão sẽ đến thôi mà.( có ai nghe câu này chưa????)
Không lẽ ta bày ra cái trò này, tốn bao nhiêu công sức, giả chữ của Finigan dụ con bé này, giả chữ của con bé này dụ Finigan, chẳng lẽ chỉ để nhìn 1 cuộc hội ngộ đầy cảm động?
– Vậy … cô muốn gì?
– Ồh, Finigan. Con người ngơ ngơ ngẩn ngẩn của anh đâu rồi? Chậc, nếu anh cứ như thế có lẽ tôi sẽ giảm hình phạt cho anh nhưng nếu đã thế, tiểu thư đây phải xem xét lại.
– Granger!
– Haiz, từ từ chút nào. Con bé đó chẳng sao cả. Đây không đánh con gái. Để xem nào. Finigan, anh sẽ làm người hầu cho tôi trong 1 tháng. Ok??
– Cái..?? Granger, cô…
– Sao? Không đồng ý àh? Không muốn cứu cô bạn của anh sao?
– Cô nói thế là….
– Ầy, ầy, Finigan, sao anh không giả ngốc tí đi? Tất nhiên là tôi sẽ cho cô ta không còn đất sống ở Nhật Bản nữa chứ sao??
– Cô!
– Tôi đã nói rồi. Đó là cái giá phải trả vì anh đã đánh tôi, Finigan ạh. Hầy, nhưng nghĩ anh sẽ làm gì được. Anh không nhớ tôi là ai sao? Flina Granger. Granger và Finigan vốn là hai gia tộc song hành thế nên quyền lực của anh cũng chỉ bằng của tôi thôi. Chắc anh đã hiểu, Finigan??
Im lặng một hồi lâu, không ai có thể đoán được Dean đang nghĩ gì nhưng ai cũng có thể đọc trên mặt Flina, một niềm vui chiến thắng của kẻ vốn rất rất rất hiếu thắng này, không lâu nữa đâu.
Chỉ vài phút sau này, Dean lên tiếng, giọng khản đặc chứ không còn trầm ấm như trước.
– Thả Ariana ra!
– Ồh…
– Tôi sẽ nghe theo lời cô.
– Ồh….
Flina mỉm cười, nụ cười của kẻ chiến thắng. Vỗ tay một cách khoan thai, tiếng ra lệnh của Flina vang lên:
– Béo, thả cô ta ra.
Vừa được thoát khỏi sự kìm cặp của tên Béo, Ariana lao về phía Dean hốt hoảng;
– Anh Dean không được nhận lời. Chúng ta đi thôi, mặc kệ cô ta. Anh là người nhà Finigan cơ mà, thiếu gì cách…
Ánh mắt Flina loé lên khi lướt qua khuôn mặt của cô gái đối diện. Cô ta không hiền lành, thánh thiện như vẻ ngoài. Ngay từ đầu, ta đã cảm thấy thế. Không chỉ vì muốn đối đầu với Finigan mà tiếp cận với cô ta, ta muốn biết cô ta rốt cuộc có những bản chất nào đang che dấu. Tên Finigan đó ngốc bỏ xừ chẳng nhận ra gì cả… Ờh, nhưng đó cũng không phải chuyện của mình. Mắc gì ta phải để tâm tên ngốc chán như khỉ chán chuối đó làm gì?? Thôi, bỏ qua, bỏ qua. Chậc, về thôi.
Quay người ra cửa, Flina đi thẳng ( nhìn con bé Ariana đó thật ko ưa nổi hơi tí là mít với chả ướt) nhưng trước đó cô nàng đã kịp để lại cho Dean cái nỗi lo rồi mai đây mình sẽ ra sao chỉ bằng một câu nói tưởng như bình thường nhất:
– Ngay hôm nay, chuyển đến phòng tôi nhé, Finigan. Rất mong chờ đấy. ( ý là mi sắp thành đồ chơi của ta rồi)
Ôi, ai kia đang lạnh sống lưng rồi!!!!

 

********************************************************

Anh Dean….
– Ừh, gì hả?
Ngước lên nhìn Ariana khi đang băng bó cho vết thương ở tay của cô nhox, vết thương mà khi nãy do Ariana vấp ngã.
– Anh sẽ chuyển đến chỗ Granger àh?
– Ừh!
– Anh Dean! Không đi được không?
– Không được, Ariana àh! Anh đã hứa.
– Nhưng anh có thể không đến mà…Anh là người nhà Finigan.
– Điều đó thì sao? Là người nhà Finigan nên càng không thể thất hứa.
– Nhưng cô ta, Granger, cô ta sẽ làm anh vất vả…
– Ừh, khi nhận lời, anh cũng đã nghĩ đến. Nhưng có vẻ Granger không hẳn là người xấu.
– Không là người xấu???
Ariana lặp lại! Không phải người xấu ưh? Dean, anh sao vậy chứ??
– Cô ta đã bắt cóc em!
– Nhưng cô ấy không làm em bị thương mà.
– Nhưng cô ta…
– Ariana, không nên nhìn người khác phiến diện như thế. Biết đâu, Granger cũng bất đắc dĩ mới phải bắt cóc em thì sao?
– Anh Dean!
– Thôi được rồi! Em ngủ đi. Anh phải về nhà chuẩn bị đồ.
– Anh Dean, em ghét cô ta…
– Ariana..
Nhìn cô nhox trước mặt bằng ánh mắt ngạc nhiên, Dean hỏi, giọng như không hiểu.
– Tại sao?
– Em ghét Granger!
– Ariana, nếu vì những việc Granger đã làm…
– Không phải! Em ghét cô ta từ lần đầu gặp!
– Ariana?
Dean ngó cô bé không hiểu. Có lẽ cô bé chỉ vì vừa sợ hãi nên tinh thần mới hoảng loạn thế thôi, chứ từ trước đến nay, Ariana vốn hiền lành, có biết ghét ai đâu.
– Thôi, ngủ đi em. Mai gặp lại.
– Anh Dean! Không thể không đến đó sao?
– Không, Ariana àh. Chúc em ngủ ngon!
Và chỉ khi bóng đêm đã cuốn Dean khi khuất dạng, Ariana mới ném cái cốc nước khi nãy Dean đưa xuống sàn. Chắc chắn Dean sẽ nghĩ, chỉ vì hoảng loạn mà mình nói ra những lời như thế. Dean, anh không hiểu, lúc nào cũng coi em như em gái nên anh không hiểu. Em ghét Flina, vì em đã thấy ánh mắt cô ta nhìn anh, ánh mắt chứa đầy sự thú vị. Em ghét cô ta vì em rất sợ Dean àh, anh đã không ghét cô ta, anh cũng đã thấy ở cô ta có điều gì đó khiến anh muốn khám phá. Vì anh ngốc nên không hiểu vì sao em ghét cô ta, vì sao anh lại đồng ý với trò chơi của Granger, vì anh chẳng thể nhận ra….Em đã yêu anh từ lúc nào rồi, Dean ơi!
Màn đêm đã bao phủ. Đêm đen chứa đựng những tâm tư, những tình cảm, những nỗi buồn, những giọt nước mắt và cả những lo âu. Đêm đen chứa đựng, bao trùm và bảo vệ những điều đó. Nhưng đừng nghĩ đêm đen là u tối, trong màu đen đó chứa đựng cả những gì khiến người ta quan tâm, những gì thú vị, những gì khiến người ta vui tươi mà cười đến độ đuối như con cá chuối. Tỉ dụ như cái con người đã nhìn Dean bằng ánh mắt thú vị thì đang ngồi coi tivi với một đống thức ăn vặt xung quanh mà cau mày:
– Chậc, chậc, coi mãi mấy cái chương trình tivi này cũng chán…
– Vậy cô chủ chơi điện đi!
– Béo, sao ngươi ngu thế! Chơi điện tử thì ta ăn bằng gì, lấy chân bốc hả??
– Sắp nửa đêm rồi cô chủ còn ăn nhiều thế?
– Haiz, ta có ăn nhiều cũng không béo trục béo tron như ngươi đâu!
– Cô chủ… ( nước mắt ngắn nước mắt dài)
– Có khóc ra ngoài kia mà khóc. Khóc ở đây bẩn phòng ta. Ngươi biết ta không thích nước mắt mà.Béo! Đi ra!
– (cô chủ độc ác thấy mồ. Hix, mình không khóc cho cô chủ xem nữa. Khóc cho mình nghe thôi!)
– Ai thèm nghe ngươi khóc chứ? Khùng!
– CÔ CHỦ!!! ( quyền riêng tư của người ta) Nghĩ cũng không được sao)
– Haiz, thôi đi! Có gì chơi không? Mà cái tên đồ chơi mới của ta đó, sao lâu thế nhỉ????? Ta sẽ cho hắn vô don WC thay người, Béo!!
– Thật ạh??? Ôi, cô chủ thật…( Nhân từ)
– Thay vào đó, ngươi sẽ đi dọn nhà kho tầng hầm!
– …( hix, may mà không nói hết câu)
Bính boong
Tiếng chuông cửa vang lên ngay khi Flina vừa định kêu chán. Ah , tên đồ chơi mới của ta đến rồi!!!
– Béo, dọn mấy cái vỏ rỗng đi. Mang thêm đồ ăn cho ta. Ta có hứng thú ăn tiếp.
– …( cô chủ chọc tức mình đây mà)….
– Hầy, ta phải đi đón đồ chơi mới đây!
Quay đi và cười tít mắt, Flina vẫy vẫy tay 1 cách vô thưởng vô phạt. Đúng như Ariana nói, trong đôi mắt Flina có gì đó rất háo hức như việc….đang nghĩ xem nên chơi món đồ chơi thú vị, Dean Finigan,
này như thế nào. Chậc, và chỉ có thế thôi. Cái hấp dẫn Flina là: trong 4 tuần nữa sẽ không bị chán ( ôi, vui ko tả) chứ chẳng có gì hơn…Nói gì thì nói, thật ra, Flina là 1 đứa trẻ hiếu thắng không hơn!!!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s