Công chúa nghịch ngợm quậy lật trời _ chương 7

Standard

Edit: Danchan

Đại Ca Ca vốn  nghĩ kéo ta tránh ra, nhưng, ta cũng đã đến trước mặt bọn họ.

Ta từ dưới háng của bọn họ xẹt qua, thật ra thì cũng không sai biệt lắm, thân thể thật sự quá nhỏ, sau đó cầm đầu nĩa, đâm mông của một người.

Cái bộc nhân kia vuốt cái mông nhảy dựng lên, kêu.

“Ha ha ha, tới đây!”

Ta cao hứng nhảy dựng lên, hướng những người đó ngoắc.

Bên cạnh người xem kịch vui, thấy những kẻ ỷ mạnh hiếp người bị đánh, đều nở nụ cười.

Những kẻ bị ta đánh cũng tức giận nhìn chằm chằm ta.

Nếu bọn họ thích trừng như vậy, ta liền trừng trở lại:

“Trừng ta, ta cũng trừng!”

Người thiếu gia kia tức giận hướng ta xông lại.

Đại Ca Ca không dám nhìn ta.

Ta chạy tới một gian hàng bán dù trước mặt, cầm lên một cái dù, hướng thiếu gia kia đánh vào phía dưới.

Người thiếu gia kia không nghĩ tới ta sẽ đánh tới nơi bảo bối của hắn, vuốt phía dưới, mặt đau đớn kêu.

Sau đó, người hầu khác đều mơ tưởng đánh ta, nhưng  không nghĩ tới ta đem đậu ném trên đất, những người đó vừa đi nhiều tới liền lật bốn chân chổng lên trời, sau đó, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Thật ra thì ta cũng vậy không có cách nào a, ai bảo ta đây còn nhỏ! Điều này cũng cần Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa đấy!

Bên trên người ở cũng đỡ dậy người thiếu gia kia:

“Thiếu gia, ngươi không sao chớ?”

“Thiếu gia!”

Người thiếu gia kia tức giận nói:

“Chúng ta đi!”

Sau đó, những người đó cũng liền lăn một vòng bỏ đi.

Bên cạnh những người xem kịch vỗ tay khen:

“Hảo hảo hảo!”

Ta cười đi tới trước mặt Đại ca ca:

“Đại Ca Ca, như thế nào!”

“Tiểu muội muội, ngươi rất lợi hại!”

Đại Ca Ca giơ ngón tay cái lên, khích lệ ta.

Ta cười cười:

“Ha ha ha, Đại Ca Ca, ta nói rồi! Ta thắng, ta liền sẽ giúp ngươi đấy! Chờ một chút!”

Ta tìm túi tiền trên người.

Ta đem tiền túi tất cả đều cho  Đại Ca Ca:

“Đại Ca Ca, ngươi đem tiền cầm đi, đi hảo hảo an táng lão gia gia đi!”

“Cám ơn ngươi, đại ân nhân!”

Đại ca ca cầm túi tiền của ta, dập đầu.

Ta vội vàng đỡ dậy Đại Ca Ca:

“Đại Ca Ca, ngươi không phải nếu như vậy á! Nếu như, ngươi có cái gì phải trợ giúp , có thể tìm ta!”

“Cám ơn ngươi!”

Đại Ca Ca cảm kích nhìn ta.

Bên trên tất cả mọi người vỗ tay.

Ta nhìn quanh, đúng lúc về nhà, nếu không nếu bị đánh đau muốn chết:

“Đại Ca Ca, thật xin lỗi, ta muốn về nhà, có cái gì khó khăn có thể tới tìm ta! Đúng rồi, ta tên là Nghiên Nhi, về ngươi sau có thể gọi ta Nghiên Nhi!”

“Ừ, Nghiên Nhi!” Đại Ca Ca gật đầu một cái.

Ta hỏi Đại Ca Ca:

“Đại Ca Ca, ta còn không biết Đại Ca Ca tên gì đây?”

“Ngươi có thể gọi ta Lưu Cường!”

“Ừ, Lưu đại ca, trong này nhiều tiền, ngươi có thể tìm một chỗ ở, lần sau ta đi tìm ngươi!”

Ta hướng về phía Đại Ca Ca vừa nói.

“Vậy thật không biết xấu hổ, ngươi đã giúp ta, lại cho ta nhiều tiền như vậy!”

Lưu đại ca nhìn bạc trong tay, do dự vừa nói.

“Ai nha, Lưu đại ca, không có chuyện gì, dù sao thứ ta có chính là tiền, có thể trợ giúp người, ta cũng thật cao hứng!”

Ta vỗ bả vai Lưu đại ca nói

“Tiểu thư, ngươi đối với ta tốt như vậy, ta đều không biết làm sao báo đáp!”

“Ai nha, ta không phải nói, không nên gọi ta tiểu thư, gọi ta Nghiên Nhi!”

Ta cười nhìn Lưu đại ca.

“Nghiên Nhi, ngươi đối với ta  ân tình, ta nhất định sẽ báo đáp, về sau, chỉ cần một câu nói của ngươi, ta nhất định phó thang đạo hỏa không chối từ!”

Lưu đại ca kiên định vừa nói.

Ta bất đắc dĩ, chỉ có thể theo hắn, ta giúp Lưu đại ca tìm được một khách sạn, sau đó, cùng Lưu đại ca cáo biệt về nhà.

Vì vậy, bởi vì chuyện này, ta biến thành một Tiểu Anh Hùng của mọi người.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s