Phong Vũ _ chương 4.5

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Edit: Danchan

Vừa vào phòng đã nhìn thấy trên giường để một hộp quà khổng lồ, không thể nghi ngờ, đây là quà cha và mẹ hai đi Mĩ mang về.

Cha, Trung Quốc truyền lưu bắt buộc phải dùng quan hệ xưng hô.

Tôi mở hộp quà, lấy ra một cái quần dài chiffon thủ công, nhìn qua xa xỉ.

Mẹ Hai gõ ra cửa đi vào, mỉm cười ngồi vào cạnh giường tôi.

” Lâm Tiêu, có thích quà sinh nhật ba tăng con? Ông ấy đã đặt nó, có muốn mặc thử không?”

Nụ cười của bà mang một tia miễn cưỡng, là quen thần sắc thất vọng, lại vẫn ôm một phần vạn hi vọng.

“Chúng ta ở nhà làm một bữa tiệc sinh nhật, con đem đồng học bằng hữu mời tới, mọi người cùng nhau ăn mừng, thế nào?”

Tôi cười cười: “Sinh nhật mà thôi, không cần quá phô trương.”

“Nhiều người náo nhiệt không phải rất vui? Lâm Tiêu, con suy nghĩ một chút nữa?”

“Lần sau đi.” Tôi nói, “Về sau có cơ hội.”

Bà trầm mặc, vẻ mặt ảm đạm ưu thương. Một lát sau, bà do dự nói:

“Như vậy —— đến lúc đó con mặc quần áo ba mua cho—— sao?”

Giọng nói phảng phất tựa như ở cầu xin.

Tôi đột nhiên đứng dậy.

Tôi cho tới bây giờ cũng chưa có bởi vì bà là vợ Lâm Minh Ung mà có điều bất mãn, ở trong lòng tôi bà cùng Lâm trạch bên ngoài cũng giống như một vị phu nhân xa lạ, bà thật sự không cần đem vấn đề của tôi và cha giả quyết, bà không thiếu tôi cái gì

” Lâm Tiêu?” Thanh âm của bà càng thêm hơi nhỏ, càng thêm luống cuống.

“Sau hãy nói.”

Tôi khó nén trong lòng nổi kiên nhẫn, mỗi một năm đều muốn hỏi tôi vấn đề giống nhau, mỗi một năm lấy được đều là giống nhau đáp án, không mệt mỏi sao?

“Kia —— được rồi.”

Bà bất an đứng lên hỏi:

” Con có muốn xuống lầu ăn tối?”

“Không.”

“Vậy mẹ gọi Trương tẩu cho người bưng lên, phải ăn nhiều một chút, nha?”

Bà giữa lông mày toát ra  thần thái tự nhiên.

“Con quá gầy.”

Toou đưa mắt nhìn bà đi ra khỏi cửa phòng. Nếu như bà âm độc một chút, khắc bạc một chút, hay giả là định để mặc cho ta tự sinh tự diệt, bà không cần quan tâm ta. Ta đã từng giây từng phút làm bà đau đớn.

 

Bóng mẹ hai vừa mới biến mất, Lâm Trí cua quẹo liền bước vào .

Tôi nâng cái hộp đi vào phòng thay quần áo.

Hắn đi theo sau lưng tôi:

“Kỳ quái,  hắn tại sao có thể tỉ mỉ, mỗi lần ra khỏi nước đều phải mang cho chị quà.”

Tôi đem cái hộp ném vào tủ quần áo.

Nó lạnh lùng cười:

“Bất kể là cha hay mẹ đối với chị cảm tình, đối với chị mà nói đều là đồ bỏ tiện tay ném đi. Lâm Tiêu, không biết chó hoanh so với chị liệu có phải biết ân nghĩa hơn.”

“Nếu như mà tôi làm không đúng, như vậy cậu cho rằng cậu đang làm cái gì?”

Tôi lạnh mắt nhìn nó, nó cũng không phải đang đả thương tôi hay sao?

Tôi nói:

” Cậu cũng không còn lạ gì, tôi hiện tại như vậy đấy.”

Nó á khẩu, sau đó nóng nảy đấm lên tường:

” Tôi là lần trước gây gổ liên lụy đến mẹ chị, xin lỗi. Nhưng tôi không cho là tôi mắng chị quá đáng, cùng chị và chó so sánh, còn ngại mình mắng được quá nhẹ —— thôi! Cũng không cần làm tiếp những tranh chấp, tôi chỉ hỏi chị, nếu như chị thật đối với trong ngôi nhà này không cảm tình, chị tại sao không đi?”

Tôi đóng tủ quần áo, một tiếng động lớn vang lên.

” Chị không muốn yêu thương họ, có thể, tôi không ngăn cản được chị , nhưng mà tôi quyết sẽ không nữa trợn tròn mắt xem bọn họ chịu rất nhiều đau khổ! Lâm Tiêu, nếu như chị không tính toán gì, như vậy tôi hi vọng chị có thể dọn đi!”

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s