Phong Vũ _ chương 3.5

Standard

Edit: Danchan

Cha đi Mĩ buôn bán, cùng mẹ hai.

Tôi ngồi ở phòng khách chờ Lâm Trí, tôi đã có hai ngày chưa từng thấy qua nó.

Đến tận đêm, nó mới về.

Tôi nhìn bóng áo trắng lướt qua, nói:

” Dì bảo chín giờ tối ở nhà đợi điện thoại của dì.”

“Quan tâm tôi liền quan tâm  tôi nha, không đáng quanh co lòng vòng.”

Nó mặt mày chán ghét, ngồi phịch xuống ghế salong.

Tay không có tàn chân không có tật, xem ra nó không bị thương. Lời nói đã truyền tới, tôi đứng lên rời đi.

“Này! Đừng hẹp hòi như vậy, nói hai câu cũng không được, chị cho rằng tôi là cha? Này này! Chớ đi, có chuyện cùng chị thương lượng.”
Nó gọi lại.

Chần chờ một chút, tôi quay đầu lại.

“Chủ nhật chúng ta đi biệt thự bờ biển nghỉ, thế nào?”

” Em tìm lộn hòa kế rồi.”

“Bọn họ cũng đi, ”  Nó nói. ” Chị cũng đi.”

Tôi lắc đầu.

“ Chị sợ chúng tôi ăn thịt? Thịt heo sống?”

Nó nhìn tôi ánh mắt như trách cứ

“Nhìn phòng ốc hai vợ chồng mấy ngày trước xin nghỉ hồi hương, chiếu cố em trai là thiên chức của chị gái.”

Tôi chẳng thèm để ý đến nó, đi thẳng lên lầu.

Mới vừa vào cửa đã nghe thấy chuông điện thoại

“Hôn nhẹ bảo bối của tôi.”

Tiếng cười của Lãnh Như Phong từ trong loa truyền đến.

Tôi nhẫn nhịn không cười:

“Thật bất ngờ.”

” Này, cũng hôn cái đi.”

Hắn”Chậc chậc” ra tiếng.

“Thôi, nói đi, có gì muốn làm?”

“Doanh Doanh mấy ngày nay làm phiền bên tai tôi.”

Tôi nhất thời ngạc nhiên. Tôi thật sự không nghĩ tới Vũ Doanh sẽ chết dây dưa sống đổ thừa, nói xin lỗi oanh tạc qua điện thoại không đủ, sẽ tìm tới chỗ anh trai cô, chuyện này vốn dĩ là chuyện riêng của hai chúng ta, cô lại tìm người ngoài nhúng tay vào,  là tôi ép cô không có cách nào rồi sao?

“Nghe thật giống như tôi rất quá đáng.”

” Cô không khỏi đánh đồng nó cùng Phương Trừng Ánh, vấn đề là hảo ý cũng không là chuyện tốt, cô bỏ quên cảm xúc Doanh Doanh, nó bởi vì cô không chịu tha thứ mà tự trách vô cùng.

“Nói tiếp là tại tôi?”

Tôi học hắn khẩu khí lạnh nhạt.

Hắn cười nhẹ:

“Nghe nói có người ở sau lưng mắng tôi —— cái gì đó? Tôi nghĩ, a, hình như là ‘ ti tiện ’, ti tiện? Thật là một từ hình dung tốt.”

Hắn nói hời hợt.

Lập tức nhớ lại thần sắc hoảng hốt của Ân Thừa Liệt khi bị hắn khích bác, tôi thở dài:

” Cô ây tìm đúng người nhỉ? Lãnh công tử tự thân xuất mã, đâu có không mã đáo thành công , Lâm Tiêu thực thi thánh lệnh.”

” Tôi có thể báo đáp cô gì cho ân tình này? Dẫn câu lão thoại lấy thân báo đáp có muốn không?”

Hắn nói. Tôi có thể tưởng tượng lúc này trên mặt hắn đang nở nụ cười trêu ghẹo.

“Tiêu, ôn hương nhuyễn ngọc của cô trong đầu tôi không xóa đi được——”

“Dừng lại!” Tôi lớn tiếng hô ngừng, nếu để cho hắn nói tiếp, khó bảo toàn hắn sẽ không nói khó nghe hơn.

” Lãnh Như Phong, tôi cảnh cáo anh đừng đùa giỡn tôi.”

Hắn cười ha ha:

“Tuân lệnh, phu nhân, đổi cho cô đùa giỡn tôi thì sao? Cô phải nói cho tôi biết, khí tức của ta cùng mùi vị trong đầu cô có xóa đi không? Tôi nghe đậy.”

Bị hắn chọc đúng là vừa thẹn vừa giận.

“Nếu như anh trước nói cho tôi biết tối hôm qua anh ở đâu cùng các cô gái nói chuyện tâm tình, tối hôm nay anh chuẩn bị đi đâu cùng các cô gái nói lời ngon tiếng ngọt, như vậy, tôi cũng sẽ xem xét đề nghị của anh.”

Tiếng cười của hắn không giảm, mà tựa hồ như trêu chọc tôi là niềm vui của hắn, hắn lại còn nói:

“Tôi tối hôm qua ở ——”

“Tôi một chút cũng không muốn nghe!”

Tôi cắt lời hắn.

” Lãnh Như Phong, địa vị các cô gái trong mắt anh tôi không cần biết, nhưng bỏ qua một bên quan hệ với Vũ Doanh, chúng ta cũng coi là quen biết chứ? Anh không cần phải tôn trọng tôi sao? Anh căn bản không đem tôn nghiêm người khác làm tôn nghiêm?”

” Gai nhỏ lại nổi giận rồi.”

” Anh ——”

Tôi xoa trán, hắn cần phải dây dưa như vậy sao?

“Được rồi, Như Phong, nếu như anh thật sự cho rằng thiếu một tình nhân như tôi—— mặc dù bản nhân tôi cũng không chấp nhận —— hơn nữa cũng không muốn dây dưa, vậy hãy giúp tôi một việc.”

“Vì cô ra sức, tiểu thư của tôi.”

“Em trai tôi với đại ca trường Hỗn Thế Thái Bảo có chút giang hồ ân oán, tôi  không yên lòng nó.”

” Chỉ chuyện này làm phiền tới bản thiếu gia, Lâm Tiêu cô rốt cuộc đang chủ ý gì?”

Người đàn ông này, hắn khôn khéo sắc bén có thể xuyên thủng lòng người. Cũng tốt, nếu hắn nâng lên đầu, tôi cũng không ngại mở ra mà nói:

” Anh giúp tôi việc này, coi như là giữa chúng ta hết nợ, từ nay đều không thiếu nợ nhau. Nếu như anh không hài lòng với giải thích này, cũng có thể có ý thứ hai , người bị anh chạm qua nhiều hay ít cũng được thù lao, tôi mặc dù không cùng anh lên giường, cũng coi là bị anh đụng chứ? Giải quyết phiền phức của em trai tôi chính là thù lao ưng ý. Tóm lại bất kể là loại giải thích nào, kết quả đều có một, chính là hi vọng từ nay về sau tôi và anh ở hai thế giới, đến chết cũng không gặp lại.”

“Lời lẽ sai trái. Tiểu nha đầu, tôi và cô thân thiết chỉ vì tôi thích cùng cô thân thiết, tôi vô ý mà cần cô không lấy phương thức đối đãi “ người phụ nữ của tôi” với cô.”

“Đúng, anh Vô Ý, anh chẳng qua là làm như vậy mà thôi.”

“Gian ngoan tiểu tử.”

“Tôi nghĩ chúng ta không có gì có thể nói được rồi, tôi có thể cúp không?”

Tôi vẫn chưa thấy hắn đồng ý, nhưng liền muốn cắt điện thoại, tôi đã nói rồi, taôisợ người này.

” Thứ Hai tôi đón cô sau giờ tan học, đến lúc đó hãy tính, bảo bối.”

Đến lúc đó anh tốt nhất nên đi tìm đến chết, tôi không nói hai lời cúp điện thoại.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s