Thương hoa tiếc ngọc _ chương 44.1

Chuẩn

Edit: Danchan

Ban đêm, Triệu bá chính trông cửa đang cầm cơm chiều của mình hướng phòng nhở trong hậu viện đi tới. Đi qua hành lang gấp khúc, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng khóc mơ hồ, hắn nhịn không được thở dài một hơi, phu nhân lại bắt đầu khóc, từ khi lão gia trở về sau cuộc tìm kiếm đại tiểu thư, phu nhân cơ hồ mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt. Đại tiểu thư rốt cuộc đi đâu? Hắn nhìn nàng lớn lên, biết nàng cùng lão gia giống nhau, đều là tính tình bướng bỉnh, quyết đã quyết, mười con ngựa cũng kéo lại. Có phải cha và con gái bọn họ có cái gì mâu thuẫn?

Năm trước bọn hạ nhân đều truyền đại tiểu thư bị ma quỷ ám thích một tên ngốc tử, sau đó lão gia giận dữ, đem thằng ngốc kia nhốt ở sài phòng, còn đem bọn hạ nhân đồn tin đánh một trận rồi đuổi đi. Kết quả đi qua sài phòng ngày hôm sau, đại tiểu thư cùng thằng ngốc kia đã không thấy tăm hơi, nghe nói các tráng đinh lão gia phái đi canh tiểu thư đều bị đứt tay đứt chân, khi đó mọi người mới biết được đại tiểu thư võ công  nguyên lại cao như vậy.

Tiếng khóc dần dần chìm xuống, trong gió truyền đến tiếng tiểu thiếu gia cúi đầu  tiếng an ủi, Triệu bá hít một tiếng, hoàn hảo, tiểu thiếu gia từ trước đến nay đều như thế, không làm cho phu nhân thương tâm đến tuyệt vọng.

Hắn đi đến trước căn phòng nhỏ của mình, đang muốn mở cửa, chợt nghe ở cửa truyền đến tiếng đập cửa, tựa hồ như vội vàng. Hắn nói thầm một tiếng, ai lại đến tướng phủ giờ này?

“Đến đây đến đây!”

Triệu bá run rẩy  chạy tới, kéo cửa ra khóa hỏi:

“Ai? Biết mấy giờ rồi. . . . . . ?”

Lời của hắn bỗng nhiên dừng lại, bất khả tư nghị trừng mắt nhìn người ngoài cửa, sợ run sau một lúc lâu cũng nói không nói ra.

Tập Ngọc nhìn hắn mỉm cười, thấp giọng nói:

“Triệu bá, đã lâu không gặp.”

Triệu bá ngơ ngác nhìn nàng, phía sau nàng còn tuấn mỹ nho nhã nam tử trẻ tuổi, hai người đều mỉm cười  nhìn mình. Hắn bỗng nhiêntrong cổ họng phát ra một cái quái dị thanh âm, dắt cổ họng kêu lên:

“Lão gia! Lão gia ——! Phu nhân! Đại tiểu thư. . . . . . Đại tiểu thư đã trở lại!”

Hắn hô không quá bao lâu, chỉ nghe một trận binh binh bàng bàng, sau đó cửa tiền thính đột nhiên bị đẩy ra, Tư Mã lão gia mặc y phục hàng ngày đi chân trần vội vàng từ bên trong cửa vọt ra, hắn thậm chí không thay quần áo, không thể tin  chạy tới, vừa nhìn thấy Tập Ngọc, hắn đầu tiên là cực kỳ kích động, sau đó liếc nhìn Niệm Hương phía sau nàng, hắn ngẩn ra, lập tức lạnh mặt.

“Ngươi trở về làm cái gì? Nếu ta nhớ không lầm, ta và ngươi đã đoạn tuyệt quan hệ cha con!”

Tư Mã lão gia cố ý quay lưng lại thể không nhìn nàng, trầm giọng nói xong. Vừa dứt lời, lại nghe mặt sau truyền đến tiếng khóc, nguyên Tư Mã phu nhân cùng Tư Mã Hướng Liễu cũng chạy phu nhân vừa thấy được Tập Ngọc, nhất thời cái gì cũng bất chấp, đem nàng ôm vào trong lòng, làm sao còn để ý người ở phía sau nàng!

Tập Ngọc ôn nhu trấn an  mẫu thân, lại cùng đệ đệ vẻ mặt vui sướng nói hai câu nói, ánh mắt của nàng vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, nhưng trong ánh mắt lại lóe ra kiên định quang mang, tuyệt đối kiên quyết. Mãi cho đến Tư Mã phu nhân rốt cục bình tĩnh một chút, nàng mới thấp giọng nói:

“Hướng Liễu, ngươi trước mẹ dìu vào đi, ta có lời nói với cha.”

Tư Mã Hướng Liễu tuy rằng bình thường bình tĩnh, dù sao vẫn chỉ là một tiểu hài tử chưa đầy mười lăm, hắn đáp ứng trước một tiếng, sau đó lại thiên chân hỏi:

“Tỷ, lần này ngươi sẽ không đi nữa đi? Chớ đi, ở lại đi! Ta còn chờ ngươi dạy ta quyền pháp! Sư phụ nói ta không có khiếu luyện võ, nói ta bỏ đi.”

Tập Ngọc cười cười, ôn nhu nói:

“Ngươi yên tâm, ta nhất định dạy ngươi. Ngươi đưa mẹ đi nghỉ ngơi, cho nàng uống nước.”

Tư Mã Hướng Liễu nghe lời đưa mẹ đi vào bên trong phòng. Tập Ngọc quay đầu nhìn phụ thân, bờ vai của hắn rõ ràng đang phát run, lại không nhìn nàng không cùng nàng nói chuyện. Tập Ngọc hít một hơi, theo tay áo trong túi lấy ra ngọc bội Hàn Dự Trần đưa cho mình, bước nhanh đến phía trước, nhẹ giọng nói

: “. . . . . . Cha, ta lần này tới là có hai chuyện.”

Tư Mã lão gia lạnh lùng nói:

“Ngươi còn gọi ta là cha? ! Ngươi thật sự xem ta là cha sao? !”

Tập Ngọc quật cường  mân  lên môi, sau một lúc lâu mới lên tiếng:

“Vô luận như thế nào, ngươi luôn là cha ta, ngươi sinh ta nuôi ta, ta kính ngươi yêu ngươi, cuộc đời này cũng không biến!”

Tư Mã lão gia đột nhiên xoay người, gắt gao trừng mắt nhìn nàng, thật lâu sau hắn mới nói:

“Lời nói của ta, ngươi cho tới bây giờ cũng không nghe, ta đau lòng, ngươi cho tới bây giờ cũng không thấy ! Ngươi vốn tùy hứng làm bậy! Ngươi muốn Tư Mã gia mất mặt? Ngươi muốn tất cả mọi người đến chê cười ngươi, chê cười cha ngươi?”

Tập Ngọc có chút cấp, há mồm đã nghĩ phản bác, trên vai bỗng nhiên bị người nhẹ nhàng vừa đỡ, là Niệm Hương. Nàng vội vàng nói nhỏ:

“Niệm Hương! Ta. . . . . .”

Niệm Hương nhẹ nhàng che miệng của nàng, thấp giọng nói: “Ngươi đừng nói chuyện, ta tới đây . Hết thảy đều giao cho ta.”

Hắn chậm rãi đi tới, nhìn Tư Mã lão gia cúi đầu, trầm giọng nói:

“Tư Mã lão ông, vãn bối Tuyền Niệm Hương, nhân sĩ Ngọc phong. Lần đầu đến thăm, thật sự lỗ mãng, xin hãy tha lỗi.”

Tư Mã lão ông có chút giật mình  nhìn hắn tuấn lãng nho nhã, là thằng ngốc kia? Hắn thấy Niệm Hương nói năng văn nhã, khí chất cao thượng, cảm thấy bản năng nổi lên hảo cảm, nhưng mà cũng vì tiểu tử này, khiến cho Tư Mã gia gà bay chó sủa, nhịn không được trầm mặt, lạnh nhạt nói:

“Ngươi đến làm cái gì? Ta không cho rằng chúng ta có gì để nói .”

Niệm Hương bỗng nhiên quỳ xuống, dập đầu tới, trầm giọng nói:

“Vãn bối tự biết thân phận thấp kém, không nên trèo cao Tể tướng thiên kim. Nhưng vãn bối đối với Tư Mã tiểu thư thật sự tình hữu độc chung, vãn bối không dám cam đoan có thể làm cho tiểu thư vượt qua cẩm y ngọc thực , nhưng nhất định đem hết toàn lực tuyệt đối sẽ không làm cho tiểu thư chịu một chút khổ! Thỉnh cầu Tư Mã Tể tướng đem tiểu thư phó thác cho vãn bối! Vãn bối ngay cả tan xương nát thịt, cũng quyết không làm cho tiểu thư chịu nửa điều khó khăn!”

Tư Mã lão gia sợ run sau một lúc lâu, bỗng nhiên hừ một tiếng:

“Hoang đường!”

Hắn phẩy tay áo bỏ đi, Niệm Hương cất cao giọng nói:

“Tể tướng nếu không đồng ý, vãn bối liền vẫn quỳ không dậy, bày ra thành tâm!”

Tư Mã lão gia đột nhiên dừng lại, thật lâu sau, hắn mới thấp giọng nói:

“Ngươi dám uy hiếp ta? Thật to gan! Ngươi nghĩ rằng ta sợ ngươi sao? Tập Ngọc, ngươi đi vào! Không có lệnh của ta không được đi ra! Nếu không liền rời Tư Mã gia, vĩnh viễn cũng đừng trở về!”

Tập Ngọc dậm chân, xoay người hướng Niệm Hương chạy tới, hắn bỗng nhiên trầm giọng nói:

“Tập Ngọc! Nghe lời cha ngươi nói!”

Nàng ngây ra một chút, đã thấy trong mắt Niệm Hương chứa ý cười, yên lặng nhìn mình, giống như đang nói: Tin tưởng ta! Là nhanh thành công một nửa!

Nàng bất đắc dĩ, đi theo cha tiến vào, cửa đóng lại.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s