Thương hoa tiếc ngọc _ chương 42.1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Edit: Danchan

Ngươi lần đầu tiên tới nhà của, ta còn tưởng rằng ngươi đã chết. Bọn hạ nhân thiếu chút nữa muốn đem ngươi chôn, sau lại ta thấy ngươi ngực còn thở, mới chạy đi gọi  đại phu. . . . . .”

Tập Ngọc ôm đầu gối, nhẹ nhàng nói xong. Ánh lửa chiếu vào làn da trắng tuyết của nàng, tản mát ra một tầng phấn hồng ấm áp. Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Niệm Hương một cái, có chút thẹn thùng  cười, bên trong đôi mắt sáng:

“Ta chỉ là cảm thấy ngươi tốt lắm, tốt lắm. . . . . . Thật nhiều người đều hỏi ta vì sao, ta cũng vậy không biết. Kỳ quái, thích một người nhất định cần lý do sao?”

Niệm Hương cầm tay nàng, nói nhỏ:

“Thích một người tự nhiên không cần lý do. Ngươi đừng nói, ta hy vọng có thể tự mình nhớ ra hết thảy, ta nhất định có thể nhớ ra . Cho dù mười năm tám năm, ta đều cố gắng.”

Hai người nắm tay thật chặt, thật lâu sau,t Tập Ngọc mới thở dài một hơi:

“Ta không phải đang nằm mơ? Niệm Hương, ta thật sợ mình đang mơ, ngươi đang ở đây chỗ này với ta sao? Ngươi là đang cùng ta nói chuyện sao?”

Niệm Hương thấy nàng thần sắc hư ảo, trên vầng trán mơ hồ còn đau khổ, trong lòng nhịn không được đau xót, mở hai tay đem nàng ôm chặt trong lòng, dán vào tóc của nàng, vuốt hai má, lẩm bẩm nói:

“Ta ở chỗ này đây. . . . . . Tập Ngọc, ta thích ngươi. . . . . . Ai có thể nói cho ta biết đây là chuyện gì? Chúng ta nhất định phải vĩnh viễn cùng một chỗ. . . . . . Ta không bao giờ nữa muốn rời ngươi nữa. . . . . .”

Hai người ôm chặt nhau, ai cũng không nghĩ buông tay. Không biết qua bao lâu, Tập Ngọc bỗng nhiên hắt hơi một cái, mặt nàng đỏ lên, vội vàng đẩy ra hắn:

“Thật có lỗi. . . . . .”

Niệm hương cười đem áo khoác chùm lên vai nàng, sờ sờ tóc của nàng, ôn nhu nói:

“Chờ quần áo khô, chúng ta liền rời đi nơi này. Ngươi nghĩ nên đi chỗ nào?”

Tập Ngọc được sưởi ấm, giờ phút này mặc dù là giữa hè, nhưng sơn động này lại lạnh, nàng rùng mình một cái, mới nói:

“Chỗ nào đều tốt. . . . . .Nhưng, ta nghĩ trước tiên nên tìm bọn Lưu Vân, cho bọn họ an tâm.”

” Lưu Vân?”

Niệm hương nheo mắt lại bắt đầu hồi tưởng cái tên quen thuộc, Tập Ngọc nói nhỏ:

“Là tỷ muội tốt của ta, chúng ta một đường từ Hàng Châu đồng hành. Còn có Hàn Dự Trần cùng Đoan Mộc Dung Tuệ, Lê Cảnh,  Lê Vi, tất cả mọi người đều là đồng hành.”

Niệm hương cười nói:

“Hàn Dự Trần cùng Đoan Mộc Dung Tuệ? Bọn họ muốn đồng hành, chỉ sợ đều là có tâm tư? Ta nhớ ra rồi, Lưu Vân có phải thích mặc đồ đỏ?”

Tập Ngọc cười theo, giống đứa bé:

“Ta có thể tưởng tượng ra, Lưu Vân gặp lại ngươi, sẽ kinh ngạc thế nào.”

Bởi vì không biết bọn Lưu Vân ở chỗ nào, Tập Ngọc cùng Niệm Hương chỉ có thể lựa chọn đi biệt phủ Đoan Mộc ở Lạc Dương tìm vận may. Hai người này không còn gia thế gánh nặng liên lụy, một đường nhàn nhã mà đi, càng tán gẫu càng thấy hợp nhau. Tập Ngọc vốn là quan gia thiên kim, nữ công thêu không được, sách lại đọc không ít, Niệm Hương cũng là người nho nhã, hai người đều đối với đối phương cảm thấy tân kỳ yêu thích, giống như lần đầu tiên nhận thức đối phương, dần dần không còn có bất kỳ băn khoăn nào, cảm tình ngược lại so với trước kia càng thêm thâm hậu.

Không tới mấy ngày, hai người tới  Lạc Dương. Đang giữa hè, nắng gắt như lửa, Tập Ngọc ngồi trên lưng ngựa, lấy tay ngăn ánh nắng chói mắt, một mặt nói :

“Nếu ta nhớ không lầm, hẳn là về phía trước quẹo trái. Đoan Mộc biệt phủ có vẻ hẻo lánh.”

Niệm Hương nhìn chung quanh một lần, đã thấy bên sông hàng Dương liễu bao quanh bị nắng gắt chiếu vào cơ hồ cúi đầu xuống, trong lòng hắn vừa động, nhịn không được nói nhỏ:

“Ba tháng bờ sông liễu, mười tám nữ nhi eo. . . . . .”

Trong nháy mắt đó, lại có rất nhiều hình ảnh xa lạ một lần nữa chảy vào trong đầu, ánh mặt trời tam điệp liêu lượng, sau giữa trưa tuyết đọng  sân, trên môi đau đớn. . . . . .

Hắn trên mặt bỗng nhiên đỏ lên, nói không ra nói . Tập Ngọc không phát giác của hắn khác thường, đang cười hắn:

“Lời này ngươi đã nói ! Nguyên lai ngươi thủy chung là như cũ, miệng lưỡi trơn tru.”

Đợi nửa ngày, Niệm Hương lại không tiếp lời, Tập Ngọc nhịn không được nhìn lại, đã thấy trên mặt hắn ửng đỏ, ngay cả lỗ tai cũng đỏ, vừa thấy nàng nhìn mình, hắn lại cúi đầu, ra vẻ tự nhiên  tránh tầm mắt, còn ho một tiếng, đứng đắn nói:

“A. . . . . . Đúng. . . . . . Ngươi. . . . . . Mới vừa nói cái gì?”

Tập Ngọc ngạc nhiên nói: ”

Ngươi làm sao vậy? Thân thể không thoải mái sao? Mặt đỏ, có phải bị cảm nắng rồi? Chúng ta dừng lại, đi trong quán trà ngồi một chút đi!”

Niệm Hương ước gì chạy nhanh đến Đoan Mộc biệt phủ, làm cho hắn không cần ở phía sau xấu hổ thẹn thùng, hắn vội vàng muốn cự tuyệt, ai ngờ Tập Ngọc sớm nhảy xuống ngựa , nắm ngựa hướng một quán trà ven đường đi đến. Hắn nhất thời không thể, đành phải trên lưng ngựa nhảy xuống, răng nanh không cẩn thận cắn vào môi, cái loại đau đớn này, cùng trong trí nhớ  trùng hợp .

Xúc cảm gắn bó quấn giao ngọt ngào, đáng chết, vì sao hắn sẽ đột nhiên nhớ tới?  Thật không đúng lúc. . . . . . Hắn suy nghĩ miên man, Tập Ngọc bỗng nhiên ghé trước mặt hắn, lông mi thật dài run nhè nhẹ, nàng xem môi hắn, một mặt nói nhỏ:

” Lại chảy máu rồi? Làm sao vậy?”

Niệm Hương chỉ cảm thấy nàng khí chất như lan, trước mắt môi hồng nhẹ nhàng nói chuyện, trong nháy mắt đó, hắn thực nhịn không được muốn hôn nàng, muốn nói cho nàng biết, hắn kỳ thật so với trong tưởng tượng  muốn để ý nàng một ngàn lần. Không phải trí nhớ, mà là một loại bản năng, thậm chí lúc chưa nhìn thấy nàng, hắn cũng đã yêu nữ tử này sâu đậm .

Tập Ngọc thấy hắn kinh ngạc ngẩn người, không khỏi có chút lo lắng:

“Niệm Hương, ngươi không thoải mái? Không bằng ta đi tìm đại phu. . . . . . ?”

Nàng xoay người vừa muốn đi, lại bị Niệm Hương kéo lại tay áo:

“Ta không sao.”

Hắn nhẹ nhàng nói xong, cầm tay nàng, nhìn ánh mắt lo lắng của nàng, hắn bỗng nhiên cười nói:

“Môi cũng không đau, lần trước so với này đau hơn.”

Tập ngọc đầu tiên là nghi hoặc, sau đó trầm tư, cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ, chậm rãi đỏ mặt, nhịn không được học động tác của Lưu Vân—— dậm chân. Nếu trên đường không có ai, Niệm Hương thật muốn cười to đi ra, sau đó âu yếm.

Hắn sờ tóc Tập Ngọc, đang muốn ôn nhu nói chuyện, chợt nghe bên cạnh truyện tới tiếng kêu thanh thúy của nữ tử:

“Ông trời của ta! Ta thấy được ai? ! Trời ạ! Ta không phải đang nằm mơ? !”

Advertisements

2 thoughts on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 42.1

  1. chương này dễ thương :x
    mấy chap trc quên nhắc nàng, câu “Ba tháng bờ sông liễu, mười tám nữ nhi eo” nên dịch thành “Liễu bên sông tháng ba, eo nữ nhi mười tám” hoặc thuần việt hơn là “eo con gái mười tám”
    câu này ngầm so sánh eo người con gái 18 tuổi đường cong mềm mại đẹp như liễu bên bờ sông vào tháng ba :)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s