Thương hoa tiếc ngọc _ chương 34.2

Standard

Edit: Danchan

____________________

Hàn ca……=.= thật là hồ ly á??

________________________________

Hàn Dự Trần có chút mê mang  mở to mắt, tựa hồ không thể hiểu được mình đang ở nơi nào. Hắn giật mình, màn xanh trên đỉnh đầu rung hai cái, trên người các vết thương phát ra cảm giác đau đớn, nhưng cũng không khó chịu. Hắn sờ lên, trên người đã được băng bó bằng vải trắng, thực kĩ lưỡng.

Hắn muốn nói chuyện, nhưng vừa lên tiếng, lại thấy cổ họng cơ hồ muốn bốc hỏa, phát ra âm thanh khàn khàn, nhịn không được ho hai tiếng, tác động miệng vết thương, một trận đau đớn.

“Hàn công tử, ngươi tỉnh lại !”

Một thanh âm thanh thúy từ bên cạnh truyền tới, hắn vội vàng quay đầu, đã thấy Lê Cảnh bỏ sách xuống, thẳng bước đi lại đây, tự nhiên  ngồi bên giường, sờ lên trán của hắn, nói nhỏ:

“Tốt lắm, rốt cục không phát sốt . Hiện tại cảm thấy như thế nào?”

Hắn khó khăn khàn giọng nói :

” Nước. . . . . . Cho ta một ít nước. . . . . .”

Lê Cảnh vội vàng bưng một chén nước trà hơi lạnh,đỡ phía sau lưng của hắn, chậm rãi cho hắn uống. Hàn Dự Trần uống một mạch hết phân nửa, rốt cục thở phào nhẹ nhõm, Lê Cảnh nhẹ nhàng vỗ về lưng hắn, ôn nhu nói:

“Chậm một chút uống, cẩn thận sặc.”

Cổ tay nàng trắng tuyết hiện ngay trước mắt, thân mình gần hắn, tản mát ra mùi thơm, trong ánh mắt tràn đầy thương hại.

Hắn nhất thời động tình, hôn nhẹ cổ tay nàng, lẩm bẩm nói:

“Đã làm phiền ngươi, cám ơn. . . . . .”

Lê Cảnh sửng sốt một chút, hiển nhiên không hiểu được cái hôn kia, nàng buông bát trà, chậm rãi nói:

“Không cần cảm tạ, đây là đạo lý. Mọi người xuất môn xông xáo ngoài giang hồ, cho nhau chiếu cố mới là đạo lý.”

Nếu không phải trên người vải trắng cuốn lấy hắn không thể thở, Hàn Dự Trần thật muốn bật cười, nàng tựa hồ đối với việc cảm ơn luôn tìm cách thoái thác. Không cười xong, chợt nhớ tới cái gì, vội vàng hỏi:

“Tư Mã cô nương đâu? ! Còn có Hồ Dương lão tiên sinh. . . . . .”

Lê Cảnh vỗ vỗ lồng ngực của hắn, nhẹ giọng nói:

“Đừng nóng vội, ta lập tức nói cho ngươi biết, ngươi không nên kích động. Ngày đó là như vậy. . . . . .”

Nguyên Hàn Dự Trần bọn họ đi theo Hồ Dương xuống núi s, ước chừng bởi vì miệng vết thương mất máu rất nhiều, Hàn Dự Trần ở giữa sườn núi liền té xỉu . Hồ Dương cũng không có để ý tới, chỉ đem  Tập Ngọc nên rời đi trước, hai tỷ đệ Lê Cảnh đem Hàn Dự Trần khiêng xuống núi, lại không dám đi khách sạn, sợ vũ lâm nhân sĩ tìm, chỉ ở nông gia thuê một gian phòng ốc. Dàn xếp xong xuôi, Lê Vi rời đi Thái An, trở về Hồ Nam Nhạc Dương, hướng phụ thân Lê Thần Nhân kể chuyện luận võ đại hội, mặt khác nhiều hơn nữa muốn một vàng, chỉ vì bọn họ lần đầu tiên bước chân vào giang hồ, không nhìn được lòng người hiểm ác, ban đầu bị người lừa đi hơn phân nửa.

Vết thương trên người Hàn Dự Trần cũng không sâu, nhưng mất nhiều máu, Lê Cảnh lại mời không nổi đại phu, chỉ có thể chính mình thay hắn băng bó bôi thuốc, cũng may nàng mưu lược thông y thuật, không có gì sai lầm. Ai ngờ đêm đó hắn mà bắt đầu phát sốt, sốt đến ba ngày, cho tới buổi sáng hôm nay mới đỡ hơn.

“Ngươi có thể tỉnh lại thật sự là quá tốt, ta vẫn lo lắng, chỉ sợ là mình chế sai dược vật.”

Lê Cảnh nhẹ nhàng nói xong, thấy hắn trên trán còn có một chút mồ hôi, liền dùng tay áothay hắn chà lau, thần thái tự nhiên, không có một chút bối rối.

Giai nhân không có nhị tâm [ ngượng ngùng], Hàn Dự Trần cũng là tâm viên ý mã, nhịn không được sa vào lòng nàng, đầu hướng trên người nàng đưa tới, giả bộ bộ dáng vô lực, tới sát ngực nàng. Lê Cảnh chỉ nghĩ hắn bệnh nặng mới khỏi, huống chi nàng đối chuyện nam nữ hoàn toàn không biết, nhất phái thiên chân, được người ta động lòng cũng không biết.

“Nếu Tư Mã cô nương bị Hồ Dương lão tiên sinh mang đi, ta đây cũng không vì nàng lo lắng. Chính là Niệm Hương bị người mang đi, Lưu Vân cô nương sinh tử chưa biết, thật sự khiến người quan tâm.”

Hắn thở dài một hơi.

Lê Cảnh chợt nói:

“Niệm hương huynh cát nhân đều có thiên tương, Lưu Vân cô nương cũng vậy, nhất định không có chuyện gì. Huống chi Lưu Vân cô nương được Đoan Mộc công tử mang đi, ngươi nếu thật sự lo lắng, sau khi vết thương khỏi, chúng ta liền cùng tìm Đoan Mộc công tử trong nhà xem.”

Hàn Dự Trần thấp giọng nói:

“Chúng ta. . . . . . ? Ngươi nguyện ý đi theo ta sao?”

Lê Cảnh có chút kỳ quái  giơ lên mày:

“Vì sao không muốn? Nhiều người vẫn dễ dàng hơn, đây là cha nói cho ta biết .”

Hàn Dự Trần nhắm mắt lại:

“Ta không phải. . . . . . Ý kia. Ngươi thật sự không rõ sao?”

Lê Cảnh khó hiểu nhìn hắn, tựa hồ rõ ràng cái gì, lại vẫn như không rõ ràng, vùi đầu suy nghĩ, lại theo thói quen  bắt đầu cắn môi. Hàn Dự Trần hít một tiếng, về sau chỉ sợ hắn sẽ rất cực khổ. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào môi của nàng, ôn nhu nói:

“Đừng cắn, trắng ra rồi. Lê Cảnh, ngươi nên chăm sóc cho ta.”

Lê cảnh”A” một tiếng:

“Hàn công tử, hay là Lê Cảnh có cái gì chỗ đắc tội? Cứ nói đừng ngại!”

Hàn Dự Trần xa xăm nói:

” Người ta ngươi cũng xem rồi, ngươi chẳng lẽ không nên chăm sóc? Trừ mẹ ta, còn chưa có nữ tử xem qua đâu. Ngươi không muốn chăm sóc ta, về sau ta sẽ thế nào?”

Lê cảnh chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng, hắn nói rất đúng, lại giống như có cái gì không đúng, nàng là con mọt sách, bị hắn vừa ngụy biện nói bắt đầu hổ thẹn.

” Ý. . . . . . Một khi đã như vậy, Lê Cảnh nhất định phụ trách!”

Nàng cấp cấp gật đầu, hoàn toàn không biết mình đã bán chính mình. Hàn Dự Trần cười giống hồ ly:

“Nếu Lê cô nương kiên trì chịu trách nhiệm, tại hạ từ chối thì bất kính . Quấy rầy quấy rầy.”

“Nga, hổ thẹn hổ thẹn! Hàn công tử hảo hảo dưỡng thương đi, đừng suy nghĩ nhiều.”

Nàng thay hắn dịch  dịch chăn, trấn an hắn ngủ, sau đó trở về án tiền đọc sách.

 

Nàng cảm thấy có gì không đúng, nhưng rốt cuộc chỗ nào không đúng, nàng lại không nghĩ ra được . Cúi đầu nhìn trang sách trong tay, đáp án có thể theo trong sách tìm được không? Cha từng nói qua, trong sách đều có tất cả, nàng vẫn là ngoan ngoãn vùi đầu lật sách xem.

 

 

 

2 thoughts on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 34.2

  1. đọc một lèo ba mấy chương, thấy anh này hồ ly ko nhịn nổi phải com @_@

    đúng là ko có hồ ly nhất chỉ có hồ ly hơn …..

    Thanks nàng nhìu nhe!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s