Thương hoa tiếc ngọc _ chương 33.2

Standard

Edit: Danchan

Nàng rống xong, bỗng nhiên ngây người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống.

Chết—— rồi!

Ngồi đối diện là người nhà Đoan Mộc nha! Lưu Vân, ngươi tính tình táo tợn, khi nào thì có thể thay đổi? ! Bị người kích liền nhảy dựng lên, quả thực chính là thùng thuốc súng sao!

Lưu Vân sợ hãi ngẩng lên đầu trông qua, đã thấy Đoan Mộc phu nhân mặt không chút thay đổi, mà phía sau nàng hai người kia cằm đã muốn rớt ra, ngơ ngác nhìn chính mình. Nàng bỗng nhiên cười hắc hắc một chút nhỏ giọng nói:

“Cái kia. . . . . . Này. . . . . .? Ta mới vừa nói cái gì sao?”

Vừa dứt lời, lại nghe Đoan Mộc lão gia khì khì bật cười, một bên cười một bên kêu lên:

“Hảo! Ta thích! Phu nhân, ngươi đừng dọa người ta nữa! Cẩn thận Dung Tuệ cùng ngươi trở mặt nha! Tiểu tử đó khi giận dữ ngươi cũng không phải không biết!”

Nói xong hắn liền ôm lấy Đoan Mộc phu nhân, không đứng đắn cuốn lấy nàng, giống như bạch tuộc. Lần này đến phiên Lưu Vân rớt cằm xuống, Đoan Mộc phu nhân cao nhã lạnh như băng cư nhiên cũng cười! Cư nhiên, cư nhiên cũng ôm lão nhân kia, không thèm quan tâm chút nào hình tượng của mình bị hao tổn! ?

Lúc Đoan Mộc phu nhân cười rộ, tất cả ôn nhu, chẳng còn tí nào ngoài hình dáng. Nàng nhìn Lưu Vân, sau một lúc lâu, mới nói:

“Ngươi có cái kiêu ngạo rất tốt, ta trước kia, còn không bằng ngươi. Thích một người, muốn quấn quít lấy, không khuất phục không bỏ qua. Ngươi về sau có rảnh nên biết về Dung Tuệ một ít, có gì cứ hỏi ta!”

Lưu Vân đầu óc rõ ràng phản ứng không kịp rồi, nàng ngơ ngác nhìn Đoan Mộc lão gia cười nói:

“Phu nhân, ngươi đây là hướng con dâu tương lại truyền thụ bí kíp năm đó sao?”

Đoan Mộc phu nhân hừ một tiếng:

“Bất quá là bị thương bị bắt tới nhà chúng ta, ta còn chưa biết nàng thế nào! Không hỏi xem, làm sao mà biết nàng có thích Dung Tuệ? Ta không cần cái loại con dâu khúm núm, tam tòng tứ đức! Một chút cảm giác làm bà bà đều không có.”

Đoan Mộc lão gia cọ người nàng:

“Phu nhân, tiểu sinh mãi cho đến hôm nay đều nhớ rõ ngươi năm đó tư thế oai hùng nha! Ngàn dặm xa xôi đuổi đến nhà của ta, ở cửa ngủ nửa tháng, thiếu chút nữa làm mẹ ta tức chết, người đến bây giờ nhắc đến tên ngươi còn biến sắc nha!”

 

Đoan Mộc phu nhân nói nhỏ:

“Đúng nha, trước kia ta là ác con dâu, hiện tại lại là ác bà bà.”

Đoan Mộc lão gia cuốn lấy không rời:

“Ai nói ! Ngươi là hảo lão bà của ta là được rồi! Ta nói phu nhân, biểu chiều mát mẻ thế này bỏ thời gian đến dọa con dâu,  thật lãng phí! Chúng ta hơn một tháng không gặp, nhĩ hảo nhẫn tâm!”

Lưu Vân nhịn không được nữa, cười ra tiếng, cười đau bụng, nếu không phải cố giữ hình tượng, nàng thật muốn ở trên giường lăn lộn. Đoan Mộc lão gia trừng nàng:

“Tiểu nha đầu cười cái gì? Không nghe lời, phu nhân đánh mông ngươi!”

“Không! Không phải!”

Lưu Vân cười nói:

“Ta chỉ là rốt cục hiểu được, vì sao Đoan Mộc lại thành cái bộ dáng ấy!”

Khó trách hắn đối với chính mình không có cách nào tránh, khó trách hắn đột nhiên muốn đi cùng mình, nguyên lai đây là gia truyền quấn quít bí kíp! Nàng vẫn cho là mình quấn quít lấy Đoan Mộc, nguyên lai rõ ràng, là hắn vẫn quấn quít lấy chính mình nha! Thật sự là. . . . . . Rất, rất có cảm giác thành công rồi! Lưu Vân, ngươi tuyệt nhất!

Vẫn không nói gì  Đoan Mộc đại ca bỗng nhiên cười nói:

” Thế này thì hai lão ta yên tâm rồi ? Hôn sự Lão Tam  rốt cục cũng đến, về sau đừng ép ta cùng Dung Thêu ! Dung Thêu bị hai người ép đến phát điên rồi, hôm qua còn nói muốn rời nhà đi!”

Đoan Mộc lão gia hừ một tiếng:

” Lúc trước nói rồi, một năm một cỗ. Sang năm không phải ngươi cũng là Dung Thuê,  ta đem việc hôn nhân định ra ! Bằng không Lão Tử áp ngươi hồi phủ, cho ngươi đi tìm vợ!”

Đoan Mộc đại ca kêu lên,  Lưu Vân ngạc nhiên nói:

” Sao? Bình thường đều là trưởng tử thành gia trước nha! Chẳng lẽ Đoan Mộc thế gia không như thế?”

Đoan Mộc phu nhân cười nói:

“Ai cần cái thế tục ấy, ta cho phép nhi tử nhỏ hơn thành thân! Nha đầu, ngươi còn quá nhỏ! Còn nhiều thứ phải học!”

Lưu Vân gợi lên khóe miệng, đang muốn cười, chợt thấy Đoan Mộc vội vàng đi đến, hắn sắc mặt hiển nhiên khó coi, vừa nhìn thấy cha mẹ của hắn đều ngồi đối diện Lưu Vân, ánh mắt của hắn lại tối sầm lại, bước nhanh đi đến bên giường, một tay ôm lấy Lưu Vân vào lòng, lạnh lùng trừng mắt nhìn Đoan Mộc lão gia, sau một lúc lâu mới nói:

“Lại là các ngươi. Lần này là muốn làm cái gì? Vội vàng điều ta ra ngoài, nguyên là để bày ra việc này!”

Đoan Mộc lão gia bị hắn hăm dọa, nhất thời rụt về lại không dám nói tiếp nữa. Đoan Mộc phu nhân nói nhỏ:

“Dung Tuệ, đừng khi dễ cha ngươi. Là ngươi chính mình không đúng, dẫn theo con dâu trở về, vì sao không cho chúng ta biết? Như thế nào, sợ ta ăn hiếp nàng?”

Đoan Mộc không dám cùng mẫu thân tranh luận, hắn quay đầu nhìn Lưu Vân, đang muốn hỏi, ai ngờ nàng cư nhiên vẻ mặt tươi cười, so với bình thường vui vẻ rất nhiều, hắn không khỏi sửng sốt, ngạc nhiên nói:

“Ngươi. . . . . . Đây là. . . . . . ? Sao vui vẻ như vậy?”

Ở sinh sôi cười thần bí, nhẹ nhàng đập ngực của hắn, giơ mặt lên đắc ý nói nói :

“Đoan Mộc Tam công tử, ngươi đời này ở trong tay Lưu Vân ta! Bản thân mình tự nhận xui xẻo đi!”

 

2 thoughts on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 33.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s