Thương hoa tiếc ngọc _ chương 32.2

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Edit: Danchan

——————————————-

Ta yêu chết đi được, Vân Vân và Dung Tuệ soái ca. >_< Yêu chết được ý!

———–0O0———–

Giữa trưa dương quang ấm áp rơi tại góc cửa sổ, cửa sổ khắc hoa hơi hé mở, theo trong khe nhìn vào, có thể nhìn thấy trên bàn đồng lô phả ra khói xanh , nếu nhìn lệch một chút, có thể nhìn thấy trên tường đeo rất nhiều binh khí, giá sách dựa vào tường, cùng màn lụa tuyết trắng trên giường.

Bên giường một người đang ngồi, cúi thấp đầu xem mạch, khuôn mặt hắn tuấn tú cùng ánh mắt đầy chuyên chú. Sau một lúc lâu, hắn rốt cục buông cổ tay trắng tuyết mềm mại, nhẹ nhõm thở một hơi, mở mắt.

Chậm rãi vạch màn, hắn lẳng lặng nhìn nữ tử vẫn hôn mê trên giường, ánh mắt giống như băng tiêu tuyết tan, trở nên ôn hòa yêu thương. Nàng gầy nhỏ, không còn cái thần thái dương dương tươi cười như ánh mặt trời, chỉ thích mặc đồ đỏ, nay chỉ mặc áo choàng trắng tuyết, phòng chạm vào vết thương trên ngực. Sắc mặt của nàng trắng như tuyết, tóc dài đen dài tới đầu gối, nhìn qua điềm đạm đáng yêu.

” Lưu Vân. . . . . .”

Hắn thấp giọng gọi tên của nàng, ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua trên mặt, nhẹ như vậy nhu, giống như sợ sự va chạm nhẹ cũng có thể làm thương làn da trắng mềm của nàng.

Từ cửa sổ truyền đến tiếng cười nhẹ, tựa hồ còn có người xì xào bàn tán  ái gì. Đoan Mộc bất đắc dĩ nhíu mày, đi đến bên mở chút cửa sổ, hai người dưới bóng cửa không kịp chạy trốn. Hai người, hai mặt, ngốc nghếch ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc, bỗng nhiên nhất tề lấy lòng  tươi cười.

“A! Tam đệ, đã lâu không gặp! Diễm phúc thật!”

“A! Nhi tử, đã lâu không gặp! Đào hoa thật đó!”

Đoan Mộc lạnh lùng nhìn hai người  đó là đại ca của mình cùng phụ thân, mất tích hơn nửa tháng, bọn họ rốt cuộc còn biết về nhà sao?

“Tránh ra, đừng làm ồn, đừng làm phiền người này, khiến ta phiền lòng.”

Hắn lạnh lùng nói xong, chực đem cửa sổ đóng lại.

Ai ngờ một bàn tay luồn qua giữ khe cửa, Đoan Mộc lão gia vuốt râu dài, lấy lòng  cười nói:

“Dung tuệ! Đừng lãnh đạm như vậy nha! Cha lần này trở về mamg theo không ít thứ tốt, ngươi nhất định thích! . . . . . . Đúng rồi, cô nương trên giường ngươi kia là ai. . . . . . ?”

Đoan Mộc mở cánh cửa ra, liếc mắt đánh giá hắn một cái, lạnh nhạt nói:

” Con dâu ngươi, thê tử của ta. Biến!”

“Phanh” cửa sổ liền đóng lại, lần này cằm của Đoan Mộc lão gia bị đụng trúng, chỉ có thể ngơ ngác nhìn trên cửa sổ khắc hoa.

Đợi chút. . . . . . Hắn vừa rồi, nói gì đó? Con dâu. . . . . . Con dâu. . . . . . Con dâu?! Đoan Mộc lão gia cùng Đoan Mộc đại ca hai người nhìn nhau, đến nửa ngày, rốt cục nói một câu:

“Hỏi. . . . . . Hỏi mẹ đi!”

Đoan Mộc đóng cửa sổ lại, phát ra thanh âm của ước chừng là kinh động cô gái trên giường, nàng “Ân”  một tiếng, giật mình. Đoan Mộc vội vàng đi tới, vạch màn, lập tức nhìn thấy đôi mặt đen của nàng. Nàng tròn mắt nhìn quanh, nhìn trái, nhìn phải, cuối cùng cố hết sức  sờ cái chăn mềm mại, rốt cục thở dài một hơi.

“Ta. . . . . . Ta biết. . . . . . Nhà ngươi nhất định là siêu cấp nhiều tiền. . . . . . Thực. . . . . . Thật sự là khó chịu!”

Đoan Mộc thật không biết là cười hay giận, dừng một lúc lâu, rốt cục vẫn ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng cầm tay nàng, bàn tay tuy rằng vẫn lạnh lẽo như cũ, nhưng trong lòng bàn tay đã có nhiệt khí thấu ra. Hắn đem tay nàng áp trên mặt, nói nhỏ:

“Nếu đã tỉnh lại, vậy đừng lo nữa. Ta mời Chu thần y, hắn nói miệng vết thương không sâu, không có thương tổn đến nội tạng, là vạn hạnh. Chỉ cần hảo hảo tu dưỡng, qua hai tháng sẽ không có chuyện gì.”

Lưu Vân tuy rằng ngực vẫn đau, nửa điểm cũng không thể động đậy, vẫn như cũ nhìn hắn khẽ tươi cười:

“Nói ta mạng hảo, chưa từng đi qua di hỏa nạn ngàn năm sao? Muốn cho ta chết, cũng không dễ dàng như vậy đâu!”

Nói xong, nàng bỗng nhiên nhăm mặt, vểnh lên miệng nói :

“Nhưng từ nay về sau ngực lưu lại một vết sẹo, không xóa được, nhất định khó coi chết đi được!”

Đoan Mộc rốt cục nở nụ cười, nhẹ nhàng nâng tay nàng hôn, ôn nhu nói:

“Ta thay ngươi bôi thuốc tốt nhất, sau khi thương thế lành chỉ lưu vết sẹo nhạt. Ta cũng không so đo, ngươi so đo làm cái gì? Ta vẫn thích.”

Lưu Vân trên mặt tái nhợt rốt cục có một tia đỏ ửng, nàng lắp bắp nói:

“Ngươi. . . . . . Ngươi nói bậy cái gì. . . . . . Cái gì nha. . . . . . ! Nói thân mật như vậy, ai cùng ngươi có. . . . . . Có cái gì rồi! Nói tới, ai cần ngươi bôi thuốc! Cơ thể của ta là ngươi có thể tự ý động sao? Ngươi là đăng đồ tử!”

Đoan Mộc duỗi ngón tay đặt ở môi của nàng, nói nhỏ:

“Ngươi không thể nói nhiều lắm…, cẩn thận miệng vết thương. Tóm lại, ngươi hôn cũng bị ta hôn qua, xem cũng bị ta xem qua, sờ cũng bị ta sờ qua. Đời này, ngươi chỉ có thể làm người của ta. Ngươi đừng có hy vọng hão huyền nữa.”

Lưu Vân nhẹ nhàng cắn hắn, giống như một con nhỏ mèo, lẩm bẩm nói:

“Ngươi cũng đã biết. . . . . . Nếu ở Diêu Hồng phường, muốn vừa thấy vừa sờ, phải bao nhiêu bạc sao? Tận mười tám tuổi mới chải tóc chính thức treo biển hành nghề, nhưng ta nửa đường lại trốn thoát. . . . . . Mụ mụ nhất định tức chết . . . . . .”

Đoan Mộc sờ gương mặt của nàng, thay nàng đem tóc trên trán khảy ra, ôn nhu nói:

“Vì sao lại chạy trốn?”

Lưu Vân nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói:

“Ta gặp Tập Ngọc, đột nhiên cảm giác được làm hoa khôi không được cùng nàng ở một chỗ chẳng hay gì. Hơn nữa, mỗi ngày đều là cùng nam nhân nhàm chán uống rượu ngâm thơ hát khúc, dần dần, cảm thấy có chút ghê tởm. Mụ mụ nói ta treo biển hành nghề đêm đầu tiên giá ít nhất một ngàn lượng, ta đột nhiên cảm giác được mình và thịt heo không có gì khác nhau, bất quá chính là mắc hơn một chút mà thôi. Như vậy, thật là không có ý tứ. . . . . .”

Nàng bỗng nhiên mở to mắt, lộ ra vẻ mặt sợ hãi, kinh ngạc  nhìn hắn. Đoan Mộc thấy nàng bỗng nhiên lộ ra thần sắc kinh hoàng như vậy, không khỏi sửng sốt, lại nghe nàng thấp giọng hỏi:

“Nơi này. . . . . . Là nhà ngươi? Người nhà ngươi. . . . . . Cũng biết rồi? Song thân ngươi. . . . . .”

Đoan Mộc thoải mái  nở nụ cười:

“Không cần lo lắng, ngươi là người của ta, không phải người Đoan Mộc thế gia. Trừ ta, ai cũng không thể khi dễ ngươi.”

Lưu Vân có chút mệt mỏi nói:

“Không. . . . . . Ta chỉ. . . . . Không thích cuộc sống thế gia. Ta không nghĩ cảm giác mình. . . . . . Giống như một con điểu bị giam. . . . . .”

Đoan Mộc nhẹ nhàng vuốt ve tóc của nàng, cúi đầu hôn tóc nàng, ôn nhu nói:

“Ngươi mệt rồi, ngủ đi, không cần nói. Ngươi muốn cái gì, ta cũng có thể cho ngươi, yên tâm đi. . . . . .”

Lưu Vân không nói gì nữa, ngủ thật say.

Advertisements

6 thoughts on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 32.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s