Thương hoa tiếc ngọc _ chương 29.2

Chuẩn

Edit: Danchan

____________________

>_< Vân Vân của ta bị người ta bắt nạt kìa!!!!!!!!

______________________________________-

Dung Hương bỗng nhiên khoát tay, đem Niệm Hương vứt ra ngoài! Tất cả mọi người là cả kinh, đã thấy niệm hương khinh phiêu  bay về phía vách núi, bị nam tử mang mặt nạ một phen tiếp được, không biết cần bao nhiêu khéo lực, ly hỏa cung võ nghệ quả nhiên lợi hại! Trên tay nàng không biết khi nào xuất hiện một đoản kiếm tinh xảo, chỉ thấy nàng thân ảnh màu trắng bỗng nhiên nhẹ nhàng vừa chuyển, tựa như cùng đóa hoa bách hợp nở rộ, chỉ nghe một trận leng keng tiếng động, nàng dạo qua một vòng, binh khí của người vây quanh nàng bị chặt đứt! Mọi người thấy nàng thân thủ như thế, cũng không dám vọng động, nhưng vẫn như cũ bao vây, không cho nàng đào tẩu.

Tập Ngọc mắt thấy Niệm Hương cách mình càng ngày càng xa, rốt cục nhịn không được vươn tay ra, ý đồ bắt lấy thân ảnh màu xám kia! Hắn một khắc còn bị chính mình nắm thật chặt ở trong tay! Thật sự nói đi là đi rồi? Từ nay về sau không gặp lại? Nàng không rõ, tuy rằng đã vô số lần chuẩn bị, hắn nhớ tới sự tình trước kia, nàng cũng nói với chính mình nói chẳng sợ hắn khôi phục thần trí, cũng muốn trước tiên làm cho hắn hiểu được sự hiện hữu của mình. Nhưng, nàng vĩnh viễn không ngờ được một việc có thể phát sinh bao nhiêu biến hóa! Hắn cứ như vậy bị người mang đi, thời gian liếc mắt nhìn nàng cũng không có? !

“Niệm Hương!”

Nàng cho là mình khàn giọng kêu, nhưng thanh âm của nàng cũng run run mỏng manh , giống nhau một trận gió, lập tức sẽ không có bóng dáng.

Hàn Dự Trần bọn họ từ phía sau đuổi theo, Lưu Vân vừa thấy nữ nhân đáng ghét kia ném Niệm Hương ra ngoài, nhất thời nhịn không được xông đi lên cả giận nói:

“Lại là ngươi! Ngươi xem không quen người ta có phải hay không? ! Chia rẽ người ta vợ chồng rất vui vẻ sao? ! Ngươi quả thực là tên khốn kiếp!”

Dung Hương đột nhiên quay đầu, lành lạnh trừng mắt nàng, Lưu Vân bị ánh mắt đáng sợ của nàng nhìn sợ tới mức lui hai bước, sau đó lại quật cường  đứng vững, hung tợn  cho nàng trừng trở về:

“Ngươi xem cái gì xem? ! Ngươi mụ la sát! Mau đưa Niệm Hương trả lại cho Tập Ngọc!”

Nàng lời còn chưa nói hết, chỉ nghe chung quanh kinh hô vài thanh âm, ngực nàng đột nhiên chợt lạnh, bỗng nhiên có chút khó thở. Lưu Vân khó hiểu cúi đầu, đã thấy đoản kiếm trong tay Dung Hương lạnh lùng sáp nàng ngực. Nàng trong khoảnh khắc đó, thậm chí đã quên đau đớn, chỉ cảm thấy vớ vẩn cực kỳ.

Dung Hương điềm nhiên nói:

“Dám nói nhục ta, hẳn phải chết!”

Nàng một tay lấy bạt kiếm, Hàn Dự Trần thuận thế chưởng phong đánh úp, lại nghe người mang mặt nạ trên vách núi nơi đó kêu lên:

“Dung Hương, không thời gian chơi, mau trở về!”

Nói xong thấy một sợi thừng con từ trên trời giáng xuống, nàng nâng tay bắt lấy dây thừng i, cả người giống như đại điểu màu trắng, cực kỳ nhanh xẹt qua đầu mọi người.

Lâm Huyền Anh làm sao có thể làm cho nàng trốn, một phen đoạt lấy bội kiếm của đệ tử bên người, hai chân bay lên, mũi kiếm thẳng lưng Dung Hương đam! Lại nghe”Đinh”  một tiếng giòn vang, nàng chỉ cảm thấy cổ tay chấn động, nhất thời không còn cầm kiếm, trong tay  kiếm lập tức rơi xuống, nàng không đuổi kịp thân ảnh Dung Hương. Chỉ nghe giọng nói Dung Hương lạnh lùng truyện tới,:

“Thien thanh kiếm quyết hai mươi năm trước đã bị thập bước giết một người Hồ Dương cướp đi! Các ngươi muốn tìm kiếm quyết, đi hỏi đồ đệ hăn đi! Ngọc phong từ nay về sau cùng Thiên thanh kiếm quyết không có bất kỳ can hệ!”

Nói xong, Dung Hương cùng nam tử mang mặt nạ kia tung hoành, thế trên vách núi nhảy xuống! Nguyên bọn họ ở trên vách núi đinh thả dây thừng, ỷ vào khinh công cao, không sợ ngã, theo trên vách núi tuột xuống! Mọi người vừa nghe lời này, nhất thời giống như nổ tung, đều kêu lên. Tập Ngọc cái gì cũng không nghe thấy, nàng trong mắt chỉ có Lưu Vân ngực không ngừng phun ra máu tươi, chúng giống như không có chừng mực , vẫn hướng ra phía ngoài phun tới . . . . . .

Nàng bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu, chạy vội đi qua, thân thủ muốn ôm lấy sắc mặt trắng bệch đã hôn mê  của Lưu Vân, muốn bế nàng lên, nhưng Lưu Vân đã bị Đoan Mộc Dung Tuệ nhanh tay đoạt mất, nâng tay ở ngực nàng cấp điểm mấy chỗ yếu huyệt cầm máu, sau đó hắn vội vàng xé góc áo, đem miệng vết thương của nàng từng vòng băng bó lại, xử lý xong, hắn nhẹ nhàng đem nàng ôm ngang , cẩn thận không đụng vào miệng vết thương, xoay người rời đi đỉnh núi.

Lại nghe bên cạnh truyện tới một vội vàng tiếng khóc:

“Đoan Mộc công tử! Xin chờ một chút! Có thể không. . . . . . Đem nữ nhi cho chúng ta?”

Đoan Mộc dung tuệ lạnh lùng quay đầu, đã thấy A Tử phu nhân cùng trang chủ ngũ Thánh sơn trang đứng bên người, bọn họ tựa hồ là cải trang đi tới, nhìn qua tựa như bình thường  nông dân vợ chồng, không còn một chút phong thái.

Ngũ Thánh sơn Trang trang chủ Tần vĩ nghĩa vội vàng tiến lên, nói:

“Không quan hệ, còn cứu! Mau đưa nó cho ta! Ta sẽ chữa trị cho nó!”

Đoan Mộc trên mặt tuy rằng bình tĩnh, kỳ thật tâm đã đại loạn, nghe được bọn họ nói có thể cứu chữa, lập tức sẽ đem Lưu Vân giao đi. Ai ngờ tay áo của hắn bỗng nhiên bị nàng nhẹ nhàng lôi kéo, Đoan Mộc giống như bị chạm điện kinh ngạc nhìn xuống, đã thấy Lưu Vân khó khăn mở to mắt, trong ánh mắt tràn đầy khẩn cầu, yên lặng nhìn mình, lẩm bẩm nói:

“Ta. . . . . . Ta không cần đi. . . . . . Ta muốn. . . . . . Cùng với ngươi ở đây. . . . . .Muốn nhất. . . . . .”

Nàng không thể thở dốc, câu nói kế tiếp rốt cuộc nói không nên lời. Đoan Mộc chỉ cảm thấy có một cái cưa ở ngang ngực, một chút một chút cắt vào máu thịt của hắn, đau nhức vô cùng, lại không ngừng dừng lại. Hắn giơ tay lại điểm nàng mấy chỗ yếu huyệt, mới ngẩng đầu lạnh nhạt nói:

“Không, ta Đoan Mộc Dung Tuệ cho dù liều mạng, cũng sẽ bảo vệ nàng chu toàn! Thỉnh đem nàng giao cho ta!”

A Tử khóc không thành tiếng, chỉ sợ nói lâu chậm trễ trị liệu, chỉ dùng sức gật đầu, Tần Vĩ Nghĩa còn muốn nói gì nữa, lại bị nàng ngăn cản.

“Lão gia! Đứa nhỏ liền giao cho Đoan Mộc công tử đi! Ta. . . . . . Ta cùng với nó, cuối cùng là vô duyên thôi! Chỉ cần nó hạnh phúc. . . . . . Ta. . . . . . Ta cũng an tâm. . . . . .”

Tần vĩ nghĩa thấy nàng nói như thế, cũng đành phải từ bỏ, lập tức Đoan Mộc mang theo Lưu Vân bay nhanh xuống núi, rất nhanh sẽ không có bóng dáng. Một hồi luận võ đại hội, thế nhưng phát triển trở thành như vậy, thật là khiến người cảm thấy không thể tưởng tượng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s