Thương hoa tiếc ngọc _ chương 28.2

Standard

Edit: Danchan

Thúy Vân sư thái mân mê lên môi, lạnh nhạt nói:

“Lần thứ ba rồi!”

Nàng đem kiếm đưa đến, hai chân nhảy lên, tạo thân ảnh giống như tiên hạc bay đến, một kiếm nhanh như tia chớp! Tông sư phái Nga Mi, quả nhiên lợi hại. Tập Ngọc thậm chí không lấy kịp kiếm trong tay áo, trơ mắt nhìn một hàn quang bổ tới trước mắt!

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tập Ngọc chỉ cảm thấy vai bị người kéo, nhưng lại không hề có khả năng chống cự, bị kéo bay rớt ra ngoài, tiếp theo lại bị nhẹ nhàng đỡ lên, đứng vững. Nàng có chút khó hiểu ngẩng đầu lên, đã thấy một người nam tử trung niên mặc màu đen áo choàng đứng ở bên cạnh mình, mà Thúy Vân sư thái bị một kiếm của huyền y nữ tử khác cản.

Thúy Vân sư thái vội vàng thu kiếm, trên mặt vừa kinh sợ vừa ẩn nhẫn, huyền y nữ tử kia một kiếm cản trở, lập tức thu kiếm, chắp tay cười nói:

“Thúy Vân sư thái, lão nhân gia ngài tinh thần quắc thước như cũ. Phái Thái Sơn vinh hạnh, làm phiền ngài đại giá quang lâm đến đang xem cuộc chiến luận võ đại hội, thật sự là rất vinh hạnh.”

Thúy Vân sư thái sợ run một hồi, mới chậm rãi nói:

“Anh hùng xuất thiếu niên, phái Thái Sơn dũng mãnh phi thường  hậu bối, cũng coi như võ lâm nhân tài mới xuất hiện, Nga Mi há có không đến cổ động  đạo lý. Huyền Anh nữ hiệp, kiếm thuật của ngươi càng ngày càng điêu luyện!”

Nguyên huyền y nữ tử này đúng là chưởng môn nhân phái Thái Sơn bổn tông Lâm Huyền Anh, nàng tuổi chừng bốn mươi, tuy rằng tuổi không lớn, nhưng cũng tông sư được coi trọng trên gianh hồ. Lập tức nàng mỉm cười, ôn nhu nói:

“Sư thái đến đây vừa vặn, phái Nga Mi nữ đệ tử người người kiếm pháp tuyệt diệu, mấy ngày trước đây ta còn cùng Huyền Trung đại ca nói về ngươi! Hôm nay khó được tất cả mọi người tụ nơi này, sao vì tiểu bối làm tổn thương hòa khí? Đi, sư thái! Chúng ta đi đến hạc đình uống trà nói chuyện.”

Thúy Vân sư thái gặp hai chưởng môn phái Thái Sơn hòa giải, nể mặt  lập tức đi theo Lâm Huyền Anh xuống núi. Lâm Huyền Anh đi đến trước mặt Lâm Huyền Trung, nhìn hắn mở trừng hai mắt, nói:

“Ta mời sư thái uống trà, đại ca ngươi trấn an tiểu cô nương này một chút đi!”

Nguyên lai phái Thái Sơn bổn tông cùng tông phái hai chưởng môn nhân là huynh muội, khó trách bổn tông hai nhà chưa từng có náo loạn, luận võ là luận võ, hòa khí lại không thể bị phá vỡ.

Tập Ngọc khó hiểu nhìn huyền y nam tử kia, hắn cúi đầu như nhìn thanh kiếm trong tay mình suy nghĩ, cũng không nói chuyện. Tập Ngọc hít một hơi thật sâu, chắp tay nói:

“Đa tạ tương trợ! Ngài là. . . . . . ?”

Lâm Huyền Trung ôn hòa  nở nụ cười hạ xuống:

“Lại nói tiếp, ta trước kia đã từng thấy qua ngươi một lần, Tư Mã tiểu thư. Vốn phải quỳ xuống, gọi ngươi quận chúa, nhưng người tại giang hồ, cũng không cố được quy củ nhiều như vậy.”

Tập Ngọc bị hắn một câu nói toạc ra thân phận, không khỏi hoảng hốt, nói cũng nói không được. Lâm Huyền Trung ôn nhu nói:

“Ba năm trước đây, ta từng đi một chuyến tới Hàng Châu, ngày đó rất nhiều quan gia thiên kim đi đến Tây Hồ chơi xuân. Ta không muốn người ta phát giác thân phận mình, biến thành một tên ăn mày, dọc theo bên hồ ăn xin. Tất cả quan gia thiên kim đều né tránh, chỉ có ngươi cho ta một thỏi mười hai nguyên bảo, còn lạnh như băng  bảo ta đi tìm việc, một người hán tử sao có thể luân lạc ăn xin trên phố.”

Hắn nở nụ cười:

“Sau ta biết ngươi là thiên kim Tư Mã Tể tướng, Tư Mã Tể tướng cương trực ghét dua nịnh, quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử. Tư Mã quận chúa, ngày đó mười hai hoàng kim, ta vẫn chưa có sử dụng, hôm nay, ta đem nó trả lại cho ngươi.”

Nói xong, hắn từ trong tay áo lấy ra một thỏi mười hai hoàng kim, Tập Ngọc kinh ngạc tiếp nhận, đã thấy đáy thỏi hoàng kim còn có khắc chữ Đại Tống, đúng là hoàng kim năm đó nàng cho.

Lâm Huyền Trung thở dài một hơi, nhẹ giọng nói:

“Tôn sư, lão nhân gia có khỏe không? Rất nhiều năm không thấy, thế sự ngụy biến, chính là phong thái hắn ngày xưa, lại như cũ ở trước mắt.”

Tập Ngọc thấp giọng nói:

“Các ngươi. . . . . . biết hắn?”

Lâm Huyền Trung lắc lắc đầu, buồn bã nói:

“Hắn là thân phận cao nhân, lúc ấy chúng ta quả thực giống như khác nhau một trời một vực. Hắn làm cho người ta cảm giác là chim diều bay lượn trên cao, chưa bao giờ dừng lại xem. Ngươi có thể làm đệ tử của hắn, thật là thực may mắn.”

Nói xong, hắn vỗ vỗ bả vai Tập Ngọc, giống như một bậc cha chú,

“Lần này luận võ đại hội người giang hồ đến phần đông, ngươi trăm ngàn cẩn thận. Lần này chuyện thật sự nguy hiểm, Thúy Vân sư thái tính cách dữ dội ngươi làm tiểu bối nhường cho một chút cũng được. Nhớ lấy không cần quá lộ liễu, võ công của ngươi mặc dù không tệ, vẫn thiếu kinh nghiệm, để tránh cho mình đưa tới họa sát thân. Lời nói như thế, ta còn có việc, đi trước một bước. Cáo từ.”

Hắn nhìn bên cạnh Lưu Tử Hoa đang chữa thương cho đệ tử, nói nhỏ, xoay người rời đi, Tập Ngọc yên lặng nhìn bóng lưng hắn, trong lòng không khỏi kỳ lạ. Sư phụ của nàng, nàng giống như lại khó hiểu hắn một ít. Nàng xoay người, nhìn Niệm Hương tươi cười:

“Chúng ta đi thôi, vừa rồi phía dưới có tiệm cơm, chúng ta ăn một chút gì đi.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s