Thương hoa tiếc ngọc _ chương 18.2

Standard

Edit: Danchan

Biệt phủ Đoan Mộc Dung Tuệ cư nhiên không có một người nào, không có một cái bàn để người ta ăn cơm, mọi người chỉ có thể đem thức ăn đắt lên tảng đá lớn ở Trung Đình, Đoan Mộc lại từ kho rượu lấy hai bình lớn Lê Hoa trắng, vừa mở ra, mùi rượu xông vào mũi. Hàn Dự Trần liên thanh tán thưởng rượu ngon, thay bốn người rót rượu. Niệm Hương ngửi thấy  hương, bưng lên uống một hớp lớn, lập tức mặt mày sáng sủa lại có bộ dạng hạnh phúc khiến Tập Ngọc nhìn một cách ngạc nhiên,

Lúc này trăng đã lên giữa Trung Đình, ban ngày trời tuyết nhiều, năm người đều choàng áo khoác, uống rượu dùng bữa ngắm trăng thưởng tuyết. Hình như là vì ánh trăng sáng quá, bầu trời màu lam bao la giống như một khối thủy tinh, chiếu đến màu tuyết, như hòa vào đó. Lưu Vân bưng chén rượu, chỉ cảm thấy chung quanh im lặng cực kỳ, chỉ có tiếng động của châu than giữ ấm chân, không khỏi thở dài:

“Nơi này rất an tĩnh. Ở trong này nghỉ ngơi một chút thật ra thoải mái, nhưng  ở lâu, người khó tránh khỏi trở nên cô tịch quái dị.”

Hàn Dự Trần cười nói:

“Lưu Vân cô nương ám điều gì?”

Lưu Vân vốn không ý tứ kia, nghe hắn nói như vậy, cố tình nở nụ cười:

” Cứ cho là thế đi.”

Đoan Mộc Dung Tuệ lạnh nhạt nói:

“Người phàm nhân ham mê lạc thú.”

Lưu Vân mân mê miệng, đang muốn phản bác, chợt nghe nơi cửa chính truyền đến tiếng đập cửa. Tất cả mọi người sửng sốt, bây giờ, tại sao có thể có người đến? Huống chi nơi đây lại là Đoan Mộc  biệt phủ.

Đoan Mộc không đứng dậy, bưng chén rượu cất cao giọng nói:

“Đoan Mộc Dung Tuệ không vui bị người quấy rầy, mời trở về đi.” Thanh âm của hắn tuy rằng không cao, lại trung khí mười phần, vẫn truyền đến ngoài cửa lớn, rành mạch.

Một lát sau, một thanh âm trầm trầm vang lên:

“Ngũ Thánh sơn Trang trang chủ Tần mỗ tới bái kiến Đoan Mộc Tam công tử, đêm khuya quấy rầy thật sự xấu hổ, nhưng lão phu quả thật có chuyện quan trọng muốn nhờ. Kính xin công tử mở cửa.”

Hàn Dự Trần cùng Đoan Mộc  sắc mặt đều là biến đổi, Ngũ Thánh sơn trang này danh hào trên giang hồ đại độc, chỉ có độc, thậm chí trong sơn trang thân thể bất cứ người nào cũng không thể tùy tiện chạm vào, trên giang hồ trả lại cho Ngũ Thánh sơn trang một cái tục xưng —— độc hang ổ. Đoan Mộc thế gia cùng Ngũ Thánh sơn trang từ trước đến nay không cùng xuất hiện, nước giếng không phạm nước sông, hôm nay trang chủ lớn nhất cư nhiên lại tới, rốt cuộc là có ý gì?

Hàn Dự Trần mơ hồ biết được một ít, hắn nhìn Đoan Mộc một cái, hai người đứng dậy đi mở cửa, còn lại Lưu Vân cùng Tập Ngọc hai người không hiểu ra sao, không biết đến đây là đại nhân vật nào.

Một lát sau, đã thấy đi theo phía sau Đoan Mộc rất nhiều người, im lặng mà thẳng bước đi lại đây. Lưu Vân trong lòng bỗng nhiên nhảy dựng, bởi vì nàng đã thấy nữ tử áo tím đi cùng những người đó! Nàng làm sao có thể đến? Nàng hỏi mình, nhịn không được nhìn xuống ngực, nhịp tim của nàng càng lúc càng nhanh, hoàn toàn không thể khống chế.

Tập Ngọc bỗng nhiên nắm lấy tay nàng, nói nhỏ:

“Có điểm không đúng, bọn họ hình như là hướng về phía ngươi đi tới, Lưu Vân!”

Lưu Vân sôi rốt cuộc ngồi không yên, đột nhiên đứng lên, muốn nói lại thôi, nhìn chăm chăm cô gái áo tím. Nàng cúi thấp đầu, nép vào người một người nam tử cao lớn oai hùng, phía sau còn có rất nhiều nam tử trẻ tuổi mặc quần áo màu đen xám, trong đó có người thanh niên mà sáng nay nàng đã đụng phải.

Cô gái áo tím kia nhìn thấy Lưu Vân, lập tức muốn lại, lại bị nam tử cao lớn kia ngăn cản, hắn cúi đầu thì thầm bên tai nàng gì đó, nàng nhẹ nhàng gật đầu, nhưng cả người đều phát run, hiển nhiên kích động cực kỳ.

Đoan Mộc Dung Tuệ dẫn mọi người vào tiểu sảnh, Hàn Dự Trần đi tới nhìn Lưu Vân nói nhỏ: ” Lưu Vân cô nương, chúng ta cũng đi tới tiểu sảnh. Chỉ sợ nàng kia là vì ngươi mà đến. . . . . .”

Lưu Vân lầm bầm nói: ”

Vì. . . . . . Vì ta? . . . . . . Vì sao?”

Lời tuy nói như vậy, nàng vẫn chậm rãi hướng tiểu sảnh đi đến, nhưng bước chân có chút hỗn loạn, hiển nhiên kích động không ngừng. Tập Ngọc nhẹ nhàng giúp đỡ nàng một phen, ôn nhu nói:

“Đừng sợ, chúng ta đều ở đâu.”

Đoan Mộc Dung Tuệ ngồi xuống, lại gọi Ngọc Đái bưng trà, rồi mới lên tiếng:

“Không biết Tần trang chủ tới chơi hay làm gì?”

Nam tử cao lớn kia dừng lại, tựa hồ đang suy nghĩ nên nói như thế nào. Lưu Vân kinh ngạc nhìn mặt hắn, ước chừng năm mươi tuổi, bộ dạng k anh tuấn, trán rộng, da tay ngăm đen, hai mắt sáng ngời có thần,  cằm liến phiên râu, ngay trên cổ cũng có, nhìn ra là râu quai nón. Nhìn hắn giống người gọi là oai hùng bức nhân, nói khó nghe hơn, chính là hung thần ác sát.

Hắn chư nói, chỉ nhìn thoáng qua Lưu Vân, Lưu Vân chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn ôn hòa, nhưng không thể nói thân thiết, thậm chí còn có một chút thâm trầm. Nàng không khỏi lui bước, trên lưng bỗng nhiên bị người đỡ, là Tập Ngọc. Tập Ngọc nhìn nàng mỉm cười, muốn nàng dũng cảm một chút.

“Ta hôm nay, tới đây vì một khách nhan của Đoan Mộc quý phủ. Việc này nói thì dài dòng, ta cùng với phu nhân mất năm gần đây luôn tìm kiếm một nữ nhi mười bảy năm trước mất tích. Vốn cảm thấy hi vọng xa vời, ta cũng trông cậy có thể tìm được, hy vọng cũng đã hết. Nhưng, hôm nay phu nhân đang trên đường gặp một cô gái diện mạo giống y đúc nàng lúc trẻ, hỏi tuổi cũng không kém bao nhiêu. Nhưng trên đường nhiều người nhiều miệng, không phải toàn người tốt, cho nên hỏi thăm một chút, biết được nàng đang ở Đoan Mộc phủ làm khách, bởi vậy tùy tiện tới chơi, chỉ hy vọng có thể xác nhận, không gây phiền toái gì.”

Hắn vừa nói xong, chợt nghe Lưu Vân cúi đầu kêu một tiếng cái gì, tất cả mọi người nhìn phía nàng, sắc mặt nàng trắng bệch, cả người đều phát run, không biết là khiếp sợ cái gì.

Đoan Mộc Dung Tuệ cũng có phần khiếp sợ, nhưng trên mặt lại không lộ ra, cười nói: ”

Một khi đã như vậy, tại hạ cũng coi như làm chuyện tốt. Không biết trang chủ nói tới ai?”

Tần trang chủ còn chưa nói chuyện, bên cạnh hắn cô gái áo tím rốt cuộc ngồi không yên, đứng lên rung giọng nói:

” Lưu Vân cô nương! Ngươi. . . . . . Ngươi có thể lại đây cho ta xem sao? Ta. . . . . . Ta đã tìm ngươi mười năm!”

Lưu Vân không có động, nàng chính là không thể tin  nhìn hai người kia. Phụ mẫu nàng? Thật là phụ mẫu nàng? ! Nàng mới trước đây từng vô số lần ảo tưởng cha mẹ đưa xe ngựa đến đón nàng, nhưng cũng chỉ là giấc mộng thôi, nay mộng thành thật sự, nàng cư nhiên cảm thấy không thể tin.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s