Thương hoa tiếc ngọc _ chương 17.1

Standard

Edit: Danchan

“A! Ta muốn thịt heo sữa!”

” Này, món ăn ở đây có vẻ mới!”

“Còn có thịt hoẵng không! Ta suy nghĩ làm như thế nào. . . . .”

Lưu Vân sức sống mười phần, lượn qua mười mấy cái quầy hàng trước, thân ảnh hồng điệp như cánh bướm không biết mệt mỏi. Phía sau nàng Hàn Dự Trần bê một đống hàng hóa, hắn để mặc Lưu Vân toán loạn chạy đi mua, Tập Ngọc cũng không nói gì, nàng cùng Niệm Hương hai người trên tay cũng đã đầy hàng hóa.

Mắt thấy Lưu Vân lại bắt đầu mua loạn, còn mua thêm hai cân thịt bò, Tập Ngọc rốt cục nhịn không được thở dài:

“Ngươi có phải tính đem tất cả sạp đều mua lại? Chúng ta chỉ là ăn một bữa cơm tất niên mà thôi!”

Lưu Vân đắc ý phe phẩy ngón tay:

“Ngươi quả nhiên cái gì cũng không hiểu. Ta mỗi loại chỉ mua  một chút, làm ra cũng chỉ được một đĩa thôi.Nếu có nhiều quá, cũng chỉ được một bát lớn.”

Hàn Dự Trần cười nói:

” Lưu Vân cô nương nói rất đúng, muốn tươm tất chút, khó tránh khỏi phong phú là hơn. Nhưng nếu cứ đi mua, chúng ta phải mướn xe ngựa mới có thể trở về.”

Lưu Vân rốt cục phát hiện, quay đầu nhìn ba người bọn họ trên tay đầy hàng hóa, ba người, ba ánh mắt, ngây ngốc nhìn nàng, hiển nhiên ai cũng không hy vọng nàng lại mua nữa. Nàng nháy nháy mắt, nở nụ cười ngọt ngào:

“Vậy được rồi! Mua trước nhiều như vậy!”

Nàng vỗ vỗ tay, thoải mái mà xoay người rời đi.

 

Đi chưa tới hai bước, một khối lá sen bao lấy thịt sườn liền ném tới đầu nàng, Lưu Vân quát to một tiếng, quay đầu, đã thấy tập ngọc còn tính đem rau dền trong tay ném lại:

” Để ta cầm! Muốn lười hả? Không có cửa đâu!”

Nàng lạnh lùng nói. Lưu Vân không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Tập Ngọc phát hỏa, nàng mân mê miệng, đáng thương cầm thịt và đồ ăn lên.

Hàn Dự Trần tính tình ga lănglập tức ôn nhu nói:

” Để ta cầm, Lưu Vân cô nương. Đường tuyết trơn, ngươi không biết võ công, cầm theo nhiều thứ dễ ngã.”

Lưu Vân lập tức không chút nào xấu hổ đem về phía Hàn Dự Trần. Tập Ngọc thở dài:

“Ngươi chiều nàng ta, nha đầu kia không biết đến sự vất vả của ngươi đâu .”

Hàn Dự Trần mỉm cười, cũng không để ý.

Đoan Mộc Dung Tuệ  xây biệt phủ ở phía bắc thành Lạc Dương, đầu tiên nhìn qua cũng không xuất chúng, cũng giống như nhà gạch bình thường, nhưng biệt phủ của hắn có tường bao quanh vững chắc, toàn bộ thành màu trắng, nhìn qua không nhiễm một hạt bụi. Người giang hồ đều lén truyền miệng nhau Đoan Mộc Dung Tuệ là một người thích sạch sẽ , thậm chí ngay cả người khác dùng qua bát đĩa cũng muốn đặt vỡ, như thế xem ra tin đồn không phải vô căn cứ.

Làm người ta ngạc nhiên là, trong biệt phủ này một người hầu cũng không có, trống rỗng. Nhưng bên trong cũng sáng sủa sạch sẽ, sạch sẽ khác thường. Lưu Vân vào đến phủ đã cảm thấy lạnh, hắn trong phủ  bất luận là khách phòng, cửa đều được làm bằng đá màu đen tuyền, trên tường phòng rất ít trang trí, nhưng  ở tiểu sảnh trên tường treo không ít vũ khí.

Tập Ngọc đã quen mắt với phú quý, Đoan Mộc biệt phủ tuy rằng rất lớn, lại không xa hoa, thậm chí có thể dùng từ trống rỗng, lạnh lùng, chất phác để nói, điều này cũng làm cho nàng cảm thấy kỳ lạ. Bất quá ngẫm lại Đoan Mộc Dung Tuệ chính là một người lạnh như băng, thả từ trước đến nay đều không cảm xúc, phong cách như vậy có lẽ thích hợp với hắn.

Bọn họ ở Đoan Mộc biệt phủ ngồi một hồi, cảm thấy đã rời xa ồn ào náo động, im lặng cực kỳ. Ở trong phủ hắn rất nhiều cây cối, mùa đông, mặt trên tích đầy  tuyết, lá đẹp khác thường. Có thể tưởng tượng màu xanh lá long lanh trong tuyết rơi. Đoan Mộc Dung Tuệ vào phủ cũng không biết trốn đi chỗ nào, để Ngọc Đái phân phó bọn họ tùy ý. Vì thế bọn Tập Ngọc lieend quyết định đi chợ mua chút hàng tết, làm bữa cơm tất niên.

“Nghe nói trong nhà Đoan Mộc có thật nhiều rượu, cũng không biết có Thiệu Hưng nữ nhi hồng không? Dùng cái này để làm đồ ăn, không thể tốt hơn .” Lưu Vân nhanh bước ở phía trước, nhẹ nhàng bước qua một đám tuyết, vui vẻ nói .

Hàn Dự Trần cười nói:

” Tất nhiên có. Lưu Vân cô nương không biết, Đoan Mộc huynh ở trên giang hồ hơi có chút quái danh. Nhất bởi vì hắn võ nghệ siêu quần, thứ hai hắn cùng với người không dễ kết giao, tam cũng là bởi hắn là người có tửu lượng không ai bằng. Lạc Dương biệt phủ trong hầm ngầm, chỉ có rượu ngươi chưa từng nghe qua, không có ngươi tìm không thấy . Không cần nói  Thiệu Hưng nữ nhi hồng, rượu nho Ba Tư cũng có nhiều chủng loại.”

Lưu Vân trợn tròn cặp mắ,:

“Ngươi là nói cái loại màu hồng , uống lên đến vừa chua lại ngọt  sao? Cái loại kỳ lạ đó hắn cũng có?”

Nàng lúc làm hoa khôi, có một lần tiếp quan lớn mới có phúc nếm thử một miếng! Đoan Mộc người này, xa xỉ đi quá!

Tập Ngọc lãnh đạm nói :

“Rượu nho có gì kỳ lạ ? Ta thấy chẳng dễ uống, chẳng giống Trúc Diệp Thanh mát lạnh động lòng người.”

Lưu Vân quay đầu hướng nàng làm cái mặt quỷ, vểnh lên miệng nói;

“Ngươi là đại tiểu thư nhà tể tướng, cư nhiên không kỳ lạ mấy thứ này! Đâu giống thường dân ta, chưa thấy quen mặt, kỳ lạ một chút cũng không được?”

Nàng nói vậy, không để ý tuyết dưới chân, lảo đảo một cái, thiếu chút nữa trượt chân. Nàng chỉ cảm thấy bả vai động vào cái gì đó, bên tai nghe được một tiếng nữ tử thấp giọng, còn kèm theo vài tiếng nam tử quát lớn. Lưu Vân nâng tay lên, không biết bắt được một cái gì, rốt cục ổn định  thân thể.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s