Thương hoa tiếc ngọc _ chương 16.1

Chuẩn

Edit: Danchan

Cù Tinh làm sao để ý thằng tiểu tử ngốc này, dù sao đã muốn làm chuyện mất mặt mũi, cũng đành phải làm tới. Mắt thấy Niệm Hương đem Tập Ngọc ôm chặt trong lòng, toàn bộ phía sau lưng không có một chút đề phòng, hắn ánh mắt hung ác, huy chưởng dùng tới mười phần công lực, chỉ một chưởng chết ngay lập tức hai người!

Ai ngờ bàn tay vừa chạm vào lưng ngốc tử kia, cảm giác tựa như dùng hết khí lực lại đánh vào một đám mềm nhũn, hư không mềm mại, hắn dùng mười phần công lực, thế nhưng trong nháy mắt cũng không biết đi chỗ nào!

Cù Tinh hoảng hốt, chỉ nói người này là giả ngây giả dại, chẳng lẽ hắn nguyên là một cao thủ? ! Hắn vội vàng thu chưởng, hai chân lập tức nhảy ra. Nhưng bàn tay hắn lại như bị dính chặt vào lưng Niệm Hương, bất luận dùng sức thế nào cũng không rút ra được. Cù Tinh chỉ cảm thấy lồng ngực đại chấn, khí huyết cuồn cuộn, lập tức sắc mặt trắng bệch.

Một bên Lục Trọng Nhân thấy đại ca thần sắc quái dị, làm như dùng đủ mười phần công lực, lại bất luận như thế nào cũng không thu về được, không khỏi sợ hãi, nhấc chân hướng eo Niệm Hương, đá tới, chỉ cảm thấy đá trúng cái gì rất cứng, theo huyệt đạo có cái gì đó đi lên, hắn quát to một tiếng, chỉ cảm thấy theo hai chân bắt đầu ngứa vô cùng, thật sự nhịn không được, lảo đảo hai bước, ngã xuống.

Tất cả mọi người bị biến cố này làm sợ ngây người, Tập Ngọc ngạc nhiên nhìn Niệm Hương, đã thấy hắn sắc mặt trắng bệch, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi, nước mắt trong hốc mắt sắp chảy ra, nhưng hai tay vẫn ôm nàng che chở, dù thịt nát xương tan cũng bảo vệ nàng. Tập Ngọc sợ run thật lâu sau, nhịn không được nâng tay muốn thay hắn lau nước mắt, lại bị hắn bắt được.

“Không, không được đánh Tập Ngọc! Muốn đánh liền. . . . . . Liền đánh ta!”

Hắn cà lăm nói, rốt cục khóc lên. Ước chừng Cù Tinh kia dùng hết toàn lực một chưởng làm hắn bị thương, máu tươi theo khóe miệng chảy xuống. Hắn ho hai tiếng, lấy tay lau khóe môi, gặp tay áo trên có máu, đôi mắt hắn càng như mơ hồ.

“Ta. . . . . . Ta đã chết! Tập Ngọc!”

Hắn run giọng nói xong. Phun một ít máu tươi, mặt  hoảng sợ, vừa rồi  biến cố thật sự quá lớn, tất cả mọi người phản ứng không kịp chỉ nhìn hắn, cảm thấy buồn cười nhưng nhiều hơn là đáng sợ.

Tập Ngọc rốt cục giận tái mặt , từ trong ngực áo lấy ra một cái bình ngọc nhỏ, đổ lên lòng bàn tay, vo tròn viên thuốc. Nàng đem viên thuốc nhét vào miệng Niệm Hương

“Cắn nát nuốt vào! Không được nói!”

Nàng vội vàng nói, một bên thân thủ đặt tay lên bộ ngực hắn, đem khí huyết truyền vào.

Niệm Hương không dám phản kháng, đem viên thuốc cắn nát, mặt hắn nhăn lại, khổ sở nhìn Tập Ngọc, giống như mới vừa rồi không phải hắn cứu nàng, mà là phạm sai lầm gì đó.

Tập Ngọc hít một hơi, xiết chặt nắm tay như vừa muốn mắng hắn vừa thương sót, nhưng há mồm ra lại không nói được gì. Nàng bỗng nhiên ôm chặt lấy hắn, nức nở nói:

“Ngươi. . . . . . Ngươi lần sau không thể như vậy! Ta thiếu chút nữa bị ngươi hù chết!”

Niệm Hương vẫn như cũ không dám nói lời nào, cúi đầu vuốt tóc nàng, tuy rằng ngực có một chút đau, nhưng hắn hiện tại một chút cũng không sợ, còn cảm giác mình thực dũng cảm. Thật tốt quá, Tập Ngọc không có bị người đánh! Hắn vui vẻ nghĩ .

Hai người kia trước mặt mọi người, Niệm Hương là một ngốc tử, cư nhiên không hiểu gì, Tập Ngọc lại từ trước đến nay luôn làm theo ý mình, mới mặc kệ người khác thấy thế nào. Mọi người chỉ cảm thấy hoang đường cực kỳ, ai cũng không dám nói cái gì.

Advertisements

One thought on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 16.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s