Thương hoa tiếc ngọc _ chương 14.1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Edit: Danchan

Sáng sớm hôm sau, lầu một khách điểm náo nhiệt phi thường, người nhiều hơn bình thường gấp ba lần. Lưu Vân thức dậy sớm nhất, thực, nàng một đêm không ngủ, nghĩ về chuyện thân thế Niệm Hương, thình thoảng khuôn mặt của tên Đoan Mộc Dung Tuệ lại nhảy ra, hại nàng nhịn không được tức giận.

Nàng xuống lầu nhìn thấy người nhiều như vậy, không khỏi hoảng sợ. Đây là làm sao? Hay là bọn họ tìm được Thiên thanh kiếm quyết rồi? Nàng thấy dưới lầu không khí có chút quái dị, không khỏi bước nhẹ, ý muốn lặng lẽ đi đến cái quầy quản lý kia sớm một chút.

Ai ngờ nàng mới xuất hiện, trong đại sảnh rồi đột nhiên yên tĩnh trở lại. Lưu Vân giật mình, nàng thậm chí có thể cảm giác được tất cả mọi người đang ngó chừng mình. Ánh mắt kia, tuyệt đối không phải kinh diễm mà là cái gì khác, giống như là thấy con mồi mơ ước đã lâu, lóe ra sát khí cùng ánh mắt tham lam. Còn có người ở xì xào bàn tán, hỗn loạn tiếng chén trà va vào nhau, hết sức đáng sợ.

Lưu Vân không khỏi sợ hãi, lập tức không chần chờ, bước nhanh đi đến chưởng quầy gần đó, thấp giọng nói muốn sữa đậu nành cùng bánh quẩy, xoay người tính chạy lên lầu.

Vừa mới xoay người, đã thấy trước hai người áo đen cản trước, hai người đều lạnh lùng nhìn nàng, nhưng cũng không nói lời nào. Lưu Vân cảm thấy kinh hãi, trên mặt lại cố cười, ôn nhu nói:

“Hai vị đại gia, phiền nhường một chút, tiểu nữ tử trên tay có sữa đậu nành còn nóng!”

Hai người kia lại giống như không nghe thấy, một người trong đó bỗng nhiên lạnh nhạt nói:

“Ngày hôm qua có phải các người đi theo Đoan Mộc Dung Tuệ đi trước đến rừng? Hảo tặc nhân! Cư nhiên dám độc chiếm Thiên thanh kiếm quyết! Khó trách hôm qua không ai tìm được. Hắn không phải thật cho tất cả mọi người sẽ đối Đoan Mộc thế gia kính sợ ba phần? !”

 

Lại là Thiên Thanh kiếm quyết! Lưu Vân cười nói:

“Việc này tiểu nữ không quan hệ nha, ta cũng không phải người trong giang hồ. Nhị vị muốn tìm Đoan Mộc công tử, không bằng lên phòng ngủ của hắn ở lầu hai. . . . . .Giờ này hắn có lẽ đã dậy. . . . . .”

Nàng lời còn chưa nói hết, lại nghe một tiếng vang thật lớn, thang lầu  khắc hoa gỗ lim tay vịn kêu rắc..rắc, lại bị một người trong đó một quyền đập vỡ! Lập tức chưởng quầy chui xuống quầy trốn, trong đại sảnh im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi người nhìn sang, không biết Lưu Vân có khóc?

Lưu Vân trầm mặc  nhìn người nọ giơ nắm tay ngăm đen thật lớn lên, chỉ sợ một quyền kia giáng xuống, xương cốt của mình toàn bộ cũng gãy . Trong tay sữa đậu nành nóng làm tay đau nhức, tất cả mọi người đang nhìn chăm chú. Nàng trầm mặc đã lâu, cư nhiên cười cười.

“Đại gia hảo tuấn công phu, tiểu nữ bội phục vô cùng. Đáng tiếc tiểu nữ một chút võ công cũng không biết, ngài lộ chiêu thức ấy thật sự dánggiận dữ. Đoan Mộc công tử ngay tại lầu hai, nhị vị chẳng lẽ là không dám đi lên cùng hắn so đo, cũng là tới tìm tiểu nữ gây phiền toái sao?”

Nàng lại còn có thể cười mặt mày sáng lạng, giống như đóa hoa.

Hai người kia bị nàng nói trúng tim đen, mặt ửng hồng lên, không khỏi thẹn quá thành giận. Cái tay lúc nãy đập vỡ thành cầu thang vung lên, Lưu Vân chỉ cảm thấy một sức mạnh ập đên, nàng thật sự không thể tưởng được bọn họ cái gì gọi là giang hồ hào kiệt nói động thủ liền động thủ, lập tức  lảo đảo, bát sữa đậu nành trong tay chao đảo, sữa đậu nành vãi đầy mặt đất, cây trâm bạc cài trên đầu nàng, rơi xuống, nàng nhìn xuống, cây trâm đã bị cắt thành  hai đoạn. Quyền phong của hắn có thể bẻ gãy cây trâm ?! Lưu Vân ngực đập thình thịch, cũng không biết là sợ hãi hay tức giận.

“Đừng tưởng rằng ngươi là nữ tử, ta liền không xuống tay!” Người nọ lạnh lùng nói. “Hôm nay tất cả mọi người đang ngồi đều muốn tìm Đoan Mộc Dung Tuệ! Há có thể cho phép ngươi ở nơi này múa mép khua môi!”

Lưu Vân vung tay lên, đem bánh quẩy ném vào mặt người nọ, lạnh lùng nói: “Quả nhiên là một đám không biết đạo lý! Cái gì nhân nghĩa đạo đức, đều là các ngươi bịa chuyện? ! Các ngươi nếu là có lá gan, vì sao không dám trực tiếp đi tìm Đoan Mộc Dung Tuệ? ! Ở đây chắn đường, làm phiền nữ tử trói gà không chặt ta đây? !”

 

Người nọ không nghĩ nàng cư nhiên dám đánh trả, cư nhiên không tránh,  mẫy cái bánh quẩy rơi trên quần áo hắn thành những vết dầu mỡ.Hắn không khỏi giận dữ, không nói hai lời giơ lên bàn tay giáo huấn nữ tử không biết trời cao đất rộng này.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Lưu Vân vừa nhắm mắt đợi mình bị đánh bay ra ngoài, lại nghe một tiếng, theo tiếng quát của người nọ, cánh tay lập tức buông xuống, nhưng là bị ám khí đánh trúng huyệt đạo.

“Tránh ra cho ta! Lớn như vậy còn đứng chắn ở cầu thanh không sợ làm phiền người khác sao!” Một thanh âm nũng nịu từ thang lầu truyền , trong đại sảnh tất cả mọi người chăm chú nhìn lại, đã thấy một nữ tử khác ngày hôm qua đi cùng Đoan Mộc Dung Tuệ, nàng quả nhiên có một hảo dung mạo, nhìn qua tú nhã văn nhược cực kỳ, ai ngờ đi xuống lầu cư nhiên một cước đá vào tên bên trên, hơn nữa một quyền, đem hai tên hắc y nhân đá bay tới quầy, động tác thô lỗ cực kỳ.

“Tập Ngọc!” Lưu Vân lập tức vui mừng kêu lên, giống tiểu cẩu nhào tới, cuốn lấy.”Ngày hôm qua ngươi đều không để ý người ta!”

Nàng bắt đầu oán giận làm nũng.

Tập Ngọc vỗ nhẹ nhẹ đầu của nàng, giống như đối đãi tiểu sủng vật, “Ngươi im lặng một chút. Còn nữa, chính mình không có bản lãnh gì, lại phản ứng như vậy, khi nào mới thay đổi tật xấu? Ta rốt cuộc không biết ngươi định kéo về bao phiền phức?”

Lưu Vân cầm lấy cánh tay của nàng, ý vị cười, nói:

“Niệm hương đâu? Làm sao ngươi xuống một người? Nga, sớm một chút đã bị gã dã man này!”

Lúc này bị Tập Ngọc đá sang một bên hai Hắc y nhân rốt cục tức quá mức, dữ dội rống một tiếng, hai người một trước một sau hướng Tập Ngọc nhào tới. Lưu Vân chạy nhanh trốn phía sau Tập Ngọc, đã thấy nàng khom người, tay áo chuyển động, phách phách bạch bạch vài tiếng, đánh hai người kia mười mấy cái cái tát, động tác nhanh chóng cực kỳ, Trương nhị huynh đệ trên giang hồ được xưng”Thiết quyền đồng chưởng”  này bị tiểu nha đầu yếu đuối đánh bại, thậm chí ngay cả động tác cũng không kịp, hai người bị nàng tát mười mấy cái cái tát, trước mắt sao bay nhảy, rốt cục tự biết không phải đối thủ, ngượng ngùng  ngoảnh mặt bước đi.

Lưu Vân cười không ngừng, cầm lấy tay áo Tập Ngọc, hai người sắc mặt trắng bệch nhìn chưởng quầy muốn rời đi nhanh, đối với những người trong sảnh, trầm mặc coi như không thấy.

Lập tức Tập Ngọc cầm theo bánh quẩy, Lưu Vân bưng sữa đậu nành, vừa muốn lên lầu, lại nghe ở góc một giọng nói già nua vang lên:

“Tư Mã cô nương hảo tuấn công phu! Nhưng miệt thị thiên hạ hào kiệt, không khỏi quá mức tự mãn rồi! Lão phu cũng muốn đến lãnh giáo một chút! Thuận tiện thay chúng ta nói với Đoan Mộc Dung Tuệ, hôm nay không đem Thiên thanh kiếm quyết giao ra đây, đừng nghĩ rời khỏi Lâm Tuyền!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s