Thương hoa tiếc ngọc _ chương 12.3

Standard

Edit: Danchan

“Tập Ngọc không thể chết được, Tập Ngọc không được chết!”

Niệm Hương vẫn khóc, miệng chỉ nói có hai câu làm Tập Ngọc cho dù bị đánh thuốc mê, cũng bị hắn đánh thức. Nàng hơi động một chút, rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở to mắt, có chút mờ ảo nhìn Niệm Hương hai mắt đẫm lệ, hiển nhiên không kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra.

“A a! Tập ngọc!”

Niệm Hương vui mừng kêu lên, giống như tiểu cẩu đợi được chủ nhân, chỉ thiếu chút rung cái đuôi phía sau. Tập Ngọc ngơ ngác nhìn hắn nước mắt ràn rụa, bỗng nhiên nâng tay sờ mặt hắ , ai ngờ động miệng vết thương, cơn đau kéo đến.

“Ta. . . . . . Ta còn còn sống ? Niệm Hương, ngươi. . . . . . Ngươi có thể nói chuyện? Ta không phải đang mơ?”

Nàng thì thào nói xong, mắt đã thấy Niệm Hương cúi đầu đem mặt nàng cọ nhự giữa hai lòng bàn tay chứa đầy nước mắ. Nàng hít một hơi, “Chẳng lẽ ta không phải trúng độc? Những người đó đâu? Niệm Hương ngươi không sao chứ?”

Niệm hương lắp bắp nói:

“Bọn họ. . . . . . Đi rồi. . . . . . Không rõ. . . . . . Nói gì đó. . . . . .”

Tập Ngọc bỗng nhiên bật cười, thấy hắn run nhẹ, ôn nhu nói:

“Còn nói bảo vệ ta, khóc đến giống đứa bé rồi này?”

Niệm hương nhịn không được mặt đỏ, thật là xấu hổ, buông nàng xoay đi.

Tập Ngọc nhịn đau lấy ám khí trên người, lấy tay chà xát một ít mặt trên màu làm, đưa tới mũi ngửi, có mùi chua hôi, nếu nàng nhớ không lầm, sư phụ trước kia nói càng là mê dược lợi hại càng khó ngửi. Người am hiểu sử dụng mê dược  trong chốn võ lâm có rất nhiều, nhưng có thể phối ra loại mê dược lợi hại này, ước chừng cũng chính là hai ba người, rốt cuộc là ai ? Những người đó… Bọn họ vì sao đột nhiên đi? Bọn họ cùng Niệm Hương nói gì?

Nàng quay đầu nhìn Niệm Hương, hắn ngồi xổm trên cỏ, trên mặt vưad đáng thương vừa áy náy, phát giác nàng đang nhìn mình, hắn xoay đầu đi, không dám nhìn nàng.

Tập ngọc mỉm cười, đột nhiên cảm giác vết thương cũng không còn đau. Nàng đi tới, từ phía sau ôm chặt lấy Niệm Hương, đem mặt ghé vào cổ hắn, ôn nhu nói:

“Ta biết, ngươi đang ở đây bảo vệ ta, ngươi đang ở đây thương tâm ta! Niệm Hương, ta không sao , ngươi xem, ta không phải có thể nói chuyện  sao? Ta sẽ không chết .”

Niệm Hương cầm tay nàng, lầm bầm, không biết nói cái gì đó. Tập Hgọc ôm thật chặc hắn, trong lòng cảm khá vô hạn, chảy bao nhiêu máu, bao nhiêu đả thương, nàng căn bản là không nghĩ tới, dù sao, chỉ cần có thể như vậy ôm thật chặt hắn, nàng cái gì cũng không cần nữa. Hắn liều mạng đi cùng nàng, mặc kệ người khác nói như thế nào, nàng chỉ cần hắn.

Giọng nói của Hàn Dự Trần từ xa truyền tới:

“Tư Mã cô nương! Niệm hương huynh! Lưu Vân cô nương! Các ngươi ở đâu?”

Tập Ngọc bị thương thật sự không còn khí lực hét to, lấy ra một viên Thiết đạn châu nhẹ nhàng ném lên cây, cành lá nhất thời phát ra thanh âm a, chỉ chốc lát, tiếng bước chân của Hàn Dự Trần truyền tới.

“Tư Mã cô nương! Niệm Hương huynh!”

Hắn vội vàng kêu lên, vừa thấy Tập Ngọc bị thương, không khỏi quá sợ hãi, chạy nhanh tới, nắm cánh tay của nàng giơ lên xem có bị thương không. Phía sau Đoan Mộc Dung Tuệ đi tới nói nhỏ:

“Hàn huynh, không lễ nghĩa. Xin cẩn thận.”

Hàn Dự Trần giật mình, nhanh buông tay Tập Ngọc, cười lớn nói : “Đáng tội, tình thế cấp bách cư nhiên đã quên. Tư Mã cô nương chớ trách.”

Tập Ngọc lắc lắc đầù:

“Ta không sao, ở đay có một cái chai không biết có phải thuốc giải…. . . . . . Có lẽ là những hắc y nhân kia lưu lại .”

Hàn Dự Trần vội vàng đem cái chai cầm lên mở ra ngửi, cười nói:

“Thật là, đây là thuốc giả mê được, cũng là kim sang dược vô cùng tốt. Tư Mã cô nương, các ngươi gặp Hắc y nhân?”

Tập ngọc gật đầu:

“Nhưng ta trúng thuốc mê ngất đi, không biết bọn họ khi nào thì đi . Các ngươi có nhận ra bọn họ không? Chẳng lẽ bọn họ chính là người Ngọc Phong? Trên người bọn họ có Thiên Thanh kiếm quyết?”

Đoan Mộc Dung Tuệ cùng Hàn Dự Trần đều trầm mặc, sau một lúc lâu, Hàn Dự Trần mới nói nhỏ:

“Chúng ta. . . . . . Cũng không rõ ràng. Kỳ thật ta cùng với Đoan Mộc huynh đuổi theo phía sau, bọn họ liền đào tẩu, tựa hồ cũng không có ý giao chiến. . . . . . Ta thực lo lắng cho các ngươi, cho nên trở về xe ngựa, nhưng Ngọc Đái nói các ngươi bị công kích, phân nhau đào tẩu, vì thế ta cùng Đoan Mộc huynh liền đi tìm các ngươi. . . . . .”

Tập ngọc bỗng nhiên giật mình, nhìn xung quanh một chút, vội la lên: “Lưu Vân đâu? ! Các ngươi không tìm được nàng? !”

Hàn Dự Trần có hơi kinh hãi:

“Nhắc tới, chẳng lẽ Lưu Vân cô nương không cùng các ngươi cùng một chỗ?”

Tập Ngọc rối tung, bất chấp vết thương trên người, giúp Niệm Hương đứng lên:

“Nàng võ công không biết! Một nữ tử yếu đuối lạc đường vạn nhất trong đây lỡ gặp nguy hiểm. . . . . . Không được! Ta muốn đi tìm nàng!” Nàng mới vừa đi vào bước, đã thấy hoa mắt, bất đắc dĩ quỳ xuống, Niệm Hương chạy nhanh đỡ lấy nàng. Tập Ngọc âm thầm cắn răng, mê dược thật mạng không để nàng đi!

Vẫn trầm mặc Đoan Mộc Dung Tuệ bỗng nhiên nói nhỏ:

“Không cần phải gấp gáp, ta lập tức có thể tìm được. Trên người nàng có thiên hương thủycủa Đoan Mộc thế gia, chỉ cần thả ong dẫn đường, không cần nửa khắc là có thể tìm được. Tư Mã cô nương không cần sốt ruột.”

Nói xong, hắn từ trong lòng ngực lấy ra một cái hộp nhỏ, mở ra, đã thấy một con ong trắng to bằng ngón tay cái bay ra, bay quanh Đoan Mộc Dung Tuệ một vòng, nửa điểm cũng không lệch khỏi quỹ đạo.

Tập Ngọc ngạc nhiên nói:

“Lưu Vân trên người tại sao có thể có Đoan Mộc thế giathiên thủy hương? Ta chưa bao giờ biết. . . . . .”

Nàng còn muốn hỏi, nhưng thấy Đoan Mộc Dung Tuệ sắc mặt lạnh xuống, đáy mắt còn có một ti xấu hổ, lại không nói nữa. Lưu Vân khi nào cùng khối băng này có bí mật? Nàng thật sự là không hiểu.

Ong dẫn đường bay ra, bay ba vòng quanh một chỗ, rồi thẳng hướng đông bay đi. Bốn người đi theo ong mật, đi chưa tới một khắc, đã thấy một cây cổ thụ trước mặt, bay vòng quanh thân cây. Tập Ngọc ngửa đầu nhìn lên cây, chỉ cảm thấy cao không thể chạm tới, thân cây ít nhất ba người mới ôm hết. Lưu Vân tại sao lại ở chỗ này?

Đang nghĩ tới đó, chợt nghe từ cành cây trên đỉnh đầu đầu truyền đến một tiếng rên rỉ, thanh âm kia rõ ràng là Lưu Vân! Tập ngọc cả mừng, chạy nhanh ngẩng đầu, đã thấy nàng nằm ở chạc cây , quần áo trên người hỗn độn, còn phủ một tấm áo choàng màu trắng, đáng sợ là, nàng lại  ngủ ! Đáng sợ hơn là, tay chân của nàng đều đưa ra ngoài, chỉ không cẩn thận xoay người một cái, nàng sẽ từ cành cây cao cao ngã xuống!

Nàng rốt cuộc là làm sao lên đó?! Tập Ngọc không kịp nghĩ vấn đề này, nàng đi qua Niệm Hương, tính trèo cây đem người xuống. Hàn Dự Trần chạy nhanh ngăn lại nàng:

“Tư Mã cô nương bị thương, không thể cử động. Đừng trèo lên!”

Có lẽ giọng nói phía dưới làm kinh động Lưu Vân, nàng hừ một tiếng, mờ ảo mở mắt ra, trong miệng thì thào nói:

“Tập ngọc. . . . . . Ta muốn uống nước. . . . . .”

Nói xong, tay nàng liền hướng bên cạnh sờ, vừa sờ soạng thấy khoảng không, nàng hoảng sợ trừng to mắt, mới phát giác  mình đang nằm trên cây!

“A ——!” Nàng hét ầm lêm.

Bốn người không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng xoay người một cái, từ cây lăn xuống dưới! Hàn Dự Trần kinh hãi, bước lên, muốn ôm nàng, ai ngờ còn có người nhanh hơn, thân ảnh màu trắng như điện, bay lên, nhẹ nhàng ôm lấy Lưu Vân, còn thuận tay nắm lấy áo choàng màu trắng che trên người nàng  .

Lưu Vân hoàng hồn, trợn tròn cặp mắt. Đoan Mộc Dung Tuệ hừ một tiếng, buông tay bỏ nàng ra, giống như quăng quần áo bẩn, Lưu Vân chân mềm nhũn, ngồi trên đất, hình như vừa nhớ ra gì đó. Nàng liếc nhìn Đoan Mộc Dung Tuệ, há mồm muốn nói cái gì, lại nói không được.

Đoan Mộc Dung Tuệ mỉm cười, nụ cười kia lạnh như băng , lại ác ý trêu đùa nàng:”

“Lưu Vân cô nương quả nhiên thật hăng hái, trời lạnh quần áo không chỉnh tề ở trên cây. Không biết đưa tới bao nhiêu cuồng phong loạn điệp?”

Lưu Vân cúi đầu nhìn đai lưng bị hỏng, áo khoác hoàn toàn mở  ra, lộ ra áo ngực hồng nhạt, nàng không khỏi đại xấu hổ, mặt đỏ lên dùng sức nắm chặt cổ áo, oán hận  nhìn hắn:

“Ngươi. . . . . . Ngươi đừng tưởng rằng ta. . . . . . Ta ngất đi rồi. . . . . . Nên cái gì cũng không biết! Ngươi, ngươi. . . . . . !”

Đoan Mộc Dung Tuệ Nhất mặt vô tội nhìn nàng, giống như  đang hỏi nàng: ta làm gì ?

Lưu Vân nhảy dựng lên, chỉ vào mặt hắn, đang định mắng to đầy ác khí, ai ngờ há mồm ra lại hắt xì, lúc này cảm thấy lạnh như băng thấu xương, nhịn không được liền phát run.

Tập ngọc đi tới đem áo choàng trùm lên vai nàng, sờ sờ đầu của nàng, nói nhỏ:

“Không có việc gì là tốt rồi, để cho ta lo lắng gần chết. Về khách điếm trước, có việc nói sau. Coi chừng bị lạnh.”

One thought on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 12.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s