Thương hoa tiếc ngọc _ chương 11.2

Chuẩn

Edit: Danchan

Trong lúc Lưu Vân bị nam tử kia tra hỏi, Tập Ngọc đang mang theo Niệm Hương chạy thật nhanh. Vừa mới tỉnh ngủ Niệm Hương mơ mơ màng màng bị Tập Ngọc nắm tay, hắn cơ hồ là bị dẫn theo chạy vội. Niệm Hương hiển nhiên bị cảnh tượng này làm hoảng sợ, há mồm kêu lên.

Tập Ngọc chạy nhanh cúi đầu an ủi:

“Không có việc gì, không có việc gì! Không phải sợ, ta ở đây!”

Nàng thoáng ngừng lại, thay Niệm Hương sửa sang mái tóc rối bù, ôn nhu nói:

“Có ta ở đây, cái gì ngươi cũng không cần sợ.”

Niệm Hương lập tức an tĩnh lại, mỉm cười, làm như muốn giãy ra khỏi lòng Tập Ngọc. Tập Ngọc cúi đầu nhìn, trên mặt hắn hơi hơi  đỏ ửng, nhưng lại phảng phất giống thẹn thùng, lại có chút giống tức giận.

Tập Ngọc bất giác thả tay, Niệm Hương đứng thẳng, chỉnh lại tóc cùng quần áo, sau đó đem nàng đẩy ra phía sau, nắm lấy tay nàng, thật chặt. Cái vẻ mặt này, giống như đang nói, người bảo vệ ngươi ……..hẳn là ta.

Tập Ngọc mỉm cười, cầm tay hắn, nói nhỏ: ”

Ngươi là nam nhân, cũng đúng, ngươi nên bảo vệ ta.”

Nàng ghé đầu lên vai Niệm Hương, nhu tình ngàn vạn:

“Vậy ngươi cần phải bảo vệ ta thật tốt. . . . . . Niệm Hương.”

Niệm Hương đầu ngẩng cao, chợt nhìn thực sự có chút khí thế phi phàm. Hắn nắm tay Tập Ngọc đi qua rừng, mem theo con đường, bóng đêm càng ngày càng dày, rừng rất lớn, nếu bị lạc đường, chỉ sợ không phải điều tốt, huống chi người Ngọc Phong ly không biết ở chỗ nào, ở chỗ này lưu lại càng lâu nguy hiểm lại càng cao.

Tập Ngọc nhiều lần đều muốn nhắc nhở hắn, nhưng vừa nhìn thấy hắn mặt mày kiên định, vẫn không khỏi nuốt trở về. Quên đi, theo hắn đi, nàng nghĩ. Ánh trăng đẹp như vậy, người yêu mến nắm taymình ở trong rừng bước chậm, hắn công khai bảo vệ mình, tình cảnh này, nàng nếu hưởng thụ chính là ngốc tử. Tập Ngọc cười dài  nhìn Niệm Hương mặt mày nghiêm túc, lông mi cong vút có chút gì đó rất trẻ con. Hắn ngẫu nhiên quay đầu thẹn thùng mỉm cười, ngẫu nhiên đem tay nàng đặt lên môi hôn. Đáy mắt hắn là một thần sắc thuần túy lương thiện ôn nhu, so với đứa nhỏ ánh mắt còn trong sáng thiện căn hơn nhiều.

Tập Ngọc cảm thấy cả người như đang bay, hai người ở trong rừng không biết đã bao lâu, nàng bỗng nhiên nói nhỏ:

“Niệm hương, ngươi còn nhớ rõ trước kia chúng ta thường xuyên tới khu rừng sau hậu viện đi dạo không? Khi đó ta rất vui, khi nào thì chúng ta không cần tránh né bất cứ kẻ nào, yên tâm ở lại một nơi mà nắm tay nhau đi dạo. Niệm Hương, ngươi có vui không?”

Niệm Hương lại không nói chuyện, hắn đột nhiên dừng bước, cảnh giác  nhìn sang bên cạnh. Tập Ngọc như tỉnh mộng, nhớ tới bọn họ đang đứng ở nơi nguy hiểm, nàng theo ánh mắt Niệm Hương , đã thấy bên cạnh  vài cọng cỏ không ngừng lay động, chỉ trong nháy mắt, trong bụi cây thoát ra năm sáu người mặc áo khoác đen bịt mặt, trên quần áo đều dính lông mao trắng.

Lại có nhiều như vậy!

Tập Ngọc giật mình, theo bản năng  nắm chặt tay phải Niệm Hương đẩy ra sau, ai ngờ hắn không nhúc nhích. Nàng kinh hãi ngẩng lên đầu, đã thấy Niệm Hương kinh ngạc nhìn những người trước mặt, đáy mắt hình như có cái đang trào dậy, tựa hồ như gió lốc bi thương. Nàng sửng sốt, không kịp nói cái gì, i nghe sau tai một tiếng “Tốt”  —— ám khí! Bọn họ cư nhiên phóng ám khí!

Tập Ngọc dùng sức đẩy ngã Niệm Hương trên mặt đất, nắm lấy áo choàng phủ lên, đã thấy ánh sáng chợt lóe, ba bốn ám khí màu bạc đã nhằm hướng áo choàng mà tới. Nàng nhanh cúi đầu, đã thấy gần đầu ngón tay út cắm một cái ám khí, trên thân màu xanh tối, hiển nhiên có kịch độc. Nàng không khỏi giận dữ, đem áo choàng ném đi, lạnh lùng nói:

“Ta với ngươi từ trước đến nay không oán không hận, vì sao tâm địa ác độc như thế! Muốn làm cái gì cũng phải rõ ràng! Sử dụng thủ đoạn hèn hạ, các ngươi không xấu hổ sao!”

Mấy người áo đen kia giống như không nghe thấy, thấp giọng nói chuyện với nhau vài câu, ngay cả Tập Ngọc tai rất tốt, cũng không nghe rõ bọn họ nói cái gì. Chỉ thấy những người kia bỗng nhiên phân tán ra, vây quanh hai người. Bên trái người nọ vừa động, một ánh trắng bạc lại lóe ra nhằm thẳng hướng Niệm hương đang bị Tập Ngọc đè xuống!

“Thật hèn hạ!”

Tập Ngọc nổi giận quát một tiếng, ra tay như điện, ngón giữa gắp mấy viên Thiết đạn châu bắn ra, chỉ nghe”Tintin” vài tiếng giòn vang, trong đêm vài ánh sáng chợt lóe lên, ám khí hai người đụng vào nhau, chỉ trong nháy mắt, hai người đều phóng ba bốn ám khí, động tác nhanh đến kinh người, không ai nhường ai.

Người nọ cười ha ha, thanh âm cư nhiên mềm mại dị thường, hiển nhiên là nữ tử! Tập Ngọc kinh  hãi nghi , đã thấy hai tay của nàng ta từ trong áo khoác giơ lên, mười kẽ ngón tay đều có ám khí, tất cả đều là ám khí độc! Chỉ nghe “Sưu”  vài tiếng, những luồng ánh sáng thẳng hướng Tập Ngọc bắn tới!

Rốt cục  cũng lộ ra mục đích thực sự rồi? !

Tập Ngọc vừa muốn tung Thiết đạn châu chống lại ám khí, khóe mắt thoáng nhìn, đã thấy vài Hắc y nhân bay nhanh tới, hướng về phía Niệm Hương. Mục đích của bọn họ quả nhiên là Niệm Hương? ! Tập ngọc cả kinh, đạn châu trong tay không kịp bắn, xoay người phục trên người Niệm Hương, sử dụng mọi sức lưc, kéo chặt lấy y phục của hắn. Không cho kẻ nào mang  hắn đi !

Mấy người áo đen kia hiển nhiên không nghĩ nàng sẽ làm động tác này, lập tức đều sửng sốt. Lại nghe”  Ba…ba..” vài tiếng, những tiếng ám khí phóng tới người nàng, nàng không một cử động, trong tay chỉ ôm chặt quần áo Niệm Hương.

“Các ngươi. . . . . .”

Nàng bỗng nhiên lạnh lùng mở miệng, quay đầu trừng mắt những hắc y nhân kia, hốc mắt cơ hồ đều phải vỡ ra:

“Các ngươi dám đụng vào lông tớ của hắn thử xem! Trừ phi ta chết!” Sau lưng nàng trúng tám miếng ám khí, nhưng lại như không có việc gì, lấy Thiết đạn châu bắn ra, thừa dịp bọn họ trốn tránh ám khí, ôm lấy Niệm Hương đang sững sờ bỏ chạy.

Nàng bị thương, huống chi ám khí còn có độc, muốn chạy nhưng lại bât động, những hắc y nhân kia cũng không truy đuổi, tụ ở một chỗ lẳng lặng nhìn nàng, nhẹ nói với nhau vài câu,  như đang thương lượng  chuyện gì.

Tập Ngọc lảo đảo chạy vài bước, chỉ cảm thấy trước mắt sao loạn nhảy, vết thương trên người một chút cũng không đau, ngược lại ngứa tê tê , thoải mái cực kỳ. Nàng kinh hãi, nhớ lại lời sư phụ nói… trúng đao thương ám khí, nếu vết thương có mười phần đau, có lẽ không nghiêm trọng, nhưng nếu một phần cũng không đau, là trí mạng  rồi! Nàng. . . . . . Nàng là trúng kịch độc phải chết sao?

Niệm Hương đang được nàng ôm, nàng có chết cũng không  buông ra, lảo đảo vài bước, rốt cục không nhịn được nữa, hai đầu gối mềm nhũn, hai người ngã trên đất. Niệm Hương đỡ nàng, trong miệng nói quanh co cái gì, nàng không nghe rõ, chỉ có thể dùng sức nắm lấy tay áo của hắn, cắn chót lưỡi tụ tập một chút tinh thần, nhẹ giọng nói:

“Ngươi. . . . . . Theo bọn họ! Không cần phản kháng! Nếu ta chết, ngươi mỗi ngày đều phải nhớ đến tên ta mười lần! Bằng không. . . . . . Bằng không. . . . . . Ta làm quỷ. . . . . . . . . . . . Cũng muốn. . . . . .”

Lời nói phía sau nhỏ lại, nàng mỉm cười, hơi thở chìm xuống, ngủ thiếp đi!

Niệm Hương vẫn không hay biết, lấy tay đẩy  nàng, đẩy vài lần nàng một chút phản ứng cũng không có. Niệm Hương miệng như chứa nước, nước mắt lập tức dâng lên, cơ hồ muốn khóc, hắn rất muốn gọi nàng, nhưng là bất luận hắn thử bao nhiêu lần, một chữ cũng nói không được.

Mấy người áo đen kia chậm rãi đi tới, nhìn xuống bọn họ. Niệm Hương sợ hãi, nước mắt tuôn rơi, càng dùng sức đẩy Tập Ngọc, thấy nàng không phản ứng chút nào, hắn đành phải dùng sức nắm lấy tay áo của nàng, giống như có thể tụ tập một chút dũng khí.

Một người áo đen bỗng nhiên đưa chân đá Tập Ngọc, như là thử xem nàng đã thật sự mê man. Niệm Hương vừa giận lại sợ, nhanh chóng đem Tập Ngọc ôm vào lòng, đem đầu nàng ôm chặt vào ngực, nhắm tịt hai mắt lại. Nhưng, mặt hắn lại chạm được một mảng máu, lạnh như băng , ướt sũng .

Niệm Hương hoảng sợ ngẩng đầu lên trợn mắt, ánh trăng men theo làn mây đi ra, Tập Ngọc ngực trúng hai ám khí, bố y màu xám đâm máu, lúc đầu còn nhỏ, sau dần dần lan tràn. Hắn chỉ cảm thấy hai luồng màu trào ra từ chỗ sâu nhất, phủ tràn trước mắt, giống như tất cả đều biến màu huyết sắc .

Mấy người áo đen kia nhất tề đi đến trước mặt Niệm Hương, tĩnh lặng một hồi, bỗng nhiên cùng nhau quỳ xuống!”Tiểu cung chủ!” Chỉnh tề tôn kính xưng hô.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s