Thương hoa tiếc ngọc _ chương 10.1

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Edit: Danchan

Hương liệu là  hoa hồng cùng hoa lan, trước nồng sau thanh nhã, hòa trong từng giọt nước mát lạnh, cuối cùng hội lại tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Mùi hương này, Lưu Vân cũng không xa lạ, lúc đó cùng Đoan Mộc Dung Tuệ phát sinh tranh chấp, trên người hắn cũng có mùi hương này.

Lưu Vân liên tục suy nghĩ hơn nửa buổi tối, cũng không hiểu tại sao hắn lại cho nàng thứ hương liệu này. Là để xin lỗi? Hay là hắn thấy khắp thiên hạ này người có mùi hương này mới là sạch sẽ?

Tâm ý nam nhân kia tự kim dưới đáy biển! Lưu Vân nằm trong chậu gỗ, đưa tay nâng nước rửa mặt mũi, nhẹ nhàng khẽ ngửi, đều là mùi hương của hắn. Trong lòng bỗng nhiên có chút ngứa, có chút buồn bực, rõ ràng là một nam nhân đáng chán ghét, sao nàng lai luôn nghĩ đến hắn? Lưu Vân, hay là ngươi đến xuân kỳ? Là một nam nhân điểm trai có thể khiến ngươi sinh ảo tưởng?

“Hừ, nhớ tới hắn, không bằng nhớ đến Hàn Dự Trần, ít nhất người ta còn ôn nhu một ít!”

Lưu Vân đứng dậy lau khô người, thay quần áo. Hương liệu kia quả thật quý báu, làm làn da hơi khô trở nên bóng loáng, mịn màng.

“Quên đi, coi như hắn là người bình thường, dù sao chúng ta đã thanh toán xong rồi, hắn đắc tội với ta lại cứu ta, ta hảo tâm không trách hắn nữa!” Nàng cười dài nói, vén tóc lên, mặc vào áo khoác, đi ra cửa tìm Tập Ngọc chơi.

Nàng nhìn khoảng không trống rỗng, Tập Ngọc không có trong phòng. Lưu Vân xoay người xuống lầu, thì thào nói:

“Hai người tự tiện chạy ra ngoài chơi! Thực quá đáng!”

Nhớ tới Niệm Hương vừa gặp phải sự tình liền sợ tới mức không dám nhúc nhích, nàng không khỏi nổi giận. Nếu hắn có mấy phần xét đoán, hơi biết bảo vệ Tập Ngọc một chút, vậy cũng tốt.

Một lúc sau, lập tức thấy thân hình quen thuộc của Tập Ngọc đang ngồi một góc, Lưu Vân vui mừng  chạy tới, ôm cổ nàng:

“Được lắm! Quả nhiên bỏ ta mà đi ăn một mình! Ta mặc kệ, ta cũng muốn ăn. . . . . .”

Lời của nàng bỗng nhiên dừng lại, kinh ngạc nhìn ba người đối diện, vẻ mặt mỉm cười của Hàn Dự Trần, thần thái lạnh lùng kiêu căng của Đoan Mộc Dung Tuệ, còn có Tiểu Đồng đi cùng hắn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s