Thương hoa tiếc ngọc _ chương 5.3

Chuẩn

Edit: Danchan

Ôm nghi hoặc trong lòng,Tập Ngọc ngủ thật say, cảm giác vừa ngủ thì trời đã sáng rõ, sau đó ngoài cửa có tiếng ầm ầm làm nàng tỉnh giâc, nàng mở to mắt, Niệm Hương đứng lên, có chút hoảng sợ trừng mắt nhìn ra cửa. Tập Ngọc mặc quần áo nhảy nhanh xuống giường:

“Niệm Hương, ngươi đợi ở đây, nếu Lưu Vân tỉnh cũng bảo đừng ra khỏi phòng.”

Nàng đẩy cửa ra, chợt nghe dưới lầu có người lớn tiếng nói báo thù gì đó, nghe giống tiếng Long Hổ đao La Nhuận Sinh. Tập ngọc lặng lẽ xuống lầu, đi đến lầu một, nhìn thấy bên dưới chiếc bàn đã gãy vụn, giống như phát sinh tranh chấp. La Nhuận Sinh cầm theo một đại đao mới, ánh mắt đỏ đậm, giận dữ hét:

“Long Môn phái há có thể bị người vũ nhục? ! Ở Lâm Tuyền, trên địa bàn của ta giết người, quả thực không có vương pháp rồi!”

Hôm nay theo sau hắn vô số người trên lưng đeo biển gỗ sơn hồng, mỗi người đều là vẻ mặt bi phẫn .

Tập Ngọc nép mình trên thang lầu, chợt nghe giọng nói của Hàn Dự Trần vang lên:

“La tiên sinh sáng sớm xông đến muốn đòi công bằng với tại hạ, thật sự là buồn cười. Long Môn phái đã chết hai người, có chứng cớ gì nói tại hạ giết? Tại hạ đêm qua một bước không rời khỏi khách điếm!”

Đã chết hai người ? Tập Ngọc lập tức nghĩ đến hai người nhìn lén đêm qua, hay là chính là người Long Môn phái ?

Lại nghe La Nhuận Sinh lạnh lùng nói:

” Người chết tại khách điếm! Ngươi ra tay thật độc ác! Bọn họ không có tâm giết người, ngươi lại ra tay hạ sát! Hôm nay nếu để cho ngươi rời đi Lâm Tuyền, Long Môn phái danh dự trăm năm nên đặt chỗ nào? !”

Hàn Dự Trần nở nụ cười:

“Thì ra là thế! La tiên sinh, nửa đêm rình coi tại hạ làm gì! Tại hạ mặc dù ban ngày đắc tội Long Môn phái, nhưng các ngươi từ trước đến nay tự cao vì Lâm Tuyền đại phái, vốn tưởng các ngươi quanh chính đường đường tới khiêu chiến! Lại làm những hành động bỉ ổi! Không sai! Tối hôm qua tại hạ xác thực đuổi theo một thích khách, nói vậy chính là La tiên sinh miệng nói không giết người sai đi? Tại hạ thầm nghĩ nên hỏi một câu, nếu khi đó tại hạ đã ngủ rồi, không có phát giác hắn, hắn tính làm cái gì? Ta nghĩ chắc không phải tìm ta uống rượu?”

La Nhuận Sinh giận tới cực điểm, hằn học nói :

“Ngươi đích được chó nuôi dưỡng! Dám làm không dám nhận sao?! Cho dù Long Môn phái sai trước, không nên phái người nửa đêm đi tìm hiểu thân phận các ngươi, ngươi cũng không tới mức hạ thủ ! Tất cả mọi người đều là người hành tẩu giang hồ, đạo lý ấy ngươi cũng không hiểu? !”

Hàn Dự Trần nghe hắn nói vậy thì tức giận, lạnh nhạt nói:

“La tiên sinh đang nói giỡn? Đối với bọn chuột nhắt nửa đêm rình mò, ta không đi đối phó, chẳng lẽ còn mở cửa hoan nghênh hắn vào sao? Rõ ràng là Long Môn phái sai trước, ngươi bây giờ có cái gì đòi ta nhận tội? Cho dù Lâm Tuyền là địa bàn Long Môn phái, chẳng lẽ vương pháp cũng không còn sao? !”

“Ở Lâm Tuyền, Lão Tử chính là vương pháp! Lão Tử chém chết ngươi thằng nhóc này!” La Nhuận Sinh là người thô kệch, không nhã nhặn như Hàn Dự Trần, bị nói tức vài câu, liền vác đao đòi liều mạng, trong lúc nhất thời Long Môn phái người kích động, cũng rầm rĩ vung đao kiếm lên, thấy trường hợp này không thể cứu vãn, Tập Ngọc bước chân xuống, tính đi giúp Hàn Dự Trần.

Nàng vừa mới bước đi, chợt nghe phía dưới vang lên giọng nói của Chung Nam Tứ lão, Cù Tinh, hắn trầm giọng nói:

“La huynh đệ đừng giận, Hàn huynh đệ đừng nóng. Bình tĩnh nghe ta nói hai câu!”

La Nhuận Sinh hằn học nói :

“Cù lão! Ngài cũng muốn che chở cho tên súc sinh kia? ! Long Môn phái chẳng lẽ cứ để hắn cưỡi lên cổ nhục nhã như vậy? !”

Cù Tinh lắc đầu:

“Ngươi bình tĩnh, sáng sớm không nên chém giết, trước tiên đem chuyện đã xảy ra nói rõ một chút. Hàn huynh đệ hỏi đúng, ngươi có chứng cớ gì chứng minh hắn giết huynh đệ Long Môn phái ? Nói tiếp, ngươi nửa đêm phái người rình rập, đó là sai trước, nếu là ta, cũng không vừa mắt! Long Môn phái năm đó quang minh, nay luân lạc thành hạ lưu rồi sao? Thật sự là làm cho lão phu thất vọng rồi!”

La Nhuận Sinh nổi nóng, không nói được gì, bên cạnh hắn sư đệ tiếp lời đem sự tình giải thích:

“Ngày hôm qua sau khi trở về, tất cả mọi người cảm thấy tức giận, Long Môn phái tốt xấu cũng là danh môn trăm năm, há có thể bị một cái tên nhóc bôi nhọ! Cho nên La sư huynh liền phân phó hai người nửa đêm đi dò thám thân phận của hắn, cũng không có ý hại ai. Nói thật, hắn ban ngày lộ ra ít thân thủ, chúng ta cũng biết nhất định đánh không lại hắn, làm sao có thể công phái người đi tìm cái chết? Nhưng mọi người đợi cho canh bốn, hai người kia vẫn chưa trở lại, canh năm, bỗng nhiên có người lao vào cửa, báo chúng tôi, hai huynh đệ kia chết thảm, thi thể vẫn ở đó. . . . . . Bọn họ. . . . . . Bị chết thật thê thảm!” Hắn nghẹn ngào, nói xong lui xuống.

Cù Tinh trầm ngâm, Hàn Dự Trần mỉm cười, không thèm để ý thái độ căm tức của huynh đệ Long Môn phái, đều hận không thể lập tức đem hắn chém thành từng mảnh.

“Lời tuy nói như vậy, nhưng các ngươi sao có thể xác định là Hàn huynh đệ giết người?” Cù tinh trầm giọng hỏi.”Có thể là đối thủ của Long Môn phái  làm?”

La Nhuận Sinh nhịn không được kêu lên:

“Cù già! Người xem thi thể sẽ biết! Cái loại này thương thế, chỉ có người công lực cao thâm mới có thể làm được! Long Môn phái ngay cả có kẻ địch, cũng ít có cái loại này cao thủ! Ta tự biết không phải đối thủ của súc sinh này, không thể chính tay đâm kẻ thù! Chỉ có xin ngài tìm lại công bằng!”

Cù tTnh gật gật đầu, “Ta sẽ xử lý, ngươi an tâm, ta nhất định sẽ không thiên vị. Thi thể mang tới chưa? Cho ta xem.”

Người phía sau lập tức nâng lại hai thi thể đắp vải trắng, vải trắng vạch ra, Tập Ngọc nhịn không được vụng trộm nhìn xem, đã thấy hai người kia sắc mặt trắng bệch, trên người không có vết thương, một người ở yết hầu có một vết sâu màu đen, hình như là bị ám khí đánh thành dấu vết, máu không kịp lưu thông nên chết.

Cù Tinh kêu lên:

” Thủ pháp thật độc ác!”

Hắn xoay người lại ấn vào ngực một thi thể , lẩm bẩm nói:

“Ít nhất có mười miếng cương châm dùng thủ pháp cực nhanh đâm vào tim, hơn nữa đâm ở vị trí không đồng nhất, hiển nhiên không phải là ám khí phát ra. Người này bị mất mạng tại chỗ. . . . . . . Thật là cao thủ mới có thể làm .”

Hắn lại nhìn yết hầu tên còn lại, ồ lên một tiếng:

“Đây là. . . . . . Ám khí gây ra? Lập tức đánh xuyên qua yết hầu, cũng là bị mất mạng tại chỗ. Ám khí các ngươi đã lấy ra sao?”

Phía sau lập tức có người đặt lên vải trắng một thứ gì đó, cù tinh nhặt ám khí lên, trầm giọng nói: “Là Thiết đạn châu. . . . . . Trên giang hồ có người am hiểu đạn châu thủ pháp sao? Người này mạng yểu, thủ pháp này cay độc dị thường. . . . . . Chỉ e rằng không phải kẻ đầu đường xó chợ!”

Tập Ngọc giật mình, bởi vì nàng đã thấy rõ viên đạn châu, chính nàng đêm qua bắn ra đi  ám khí.

Advertisements

One thought on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 5.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s