Thương hoa tiếc ngọc _ chương 5.1

Standard

Edit: Danchan

“Cái gì bảo vật võ lâm? Cái gì đại chiến? Nghe qua rất hay nha!”

Lưu Vân ánh mắt tỏa sáng, dường như từ trong cổ tích bước chân ra giang hồ lần đầu tiên?

Tập Ngọc hiểu rất rõ nàng thích hết thảy những ồn ào xáo động, lập tức gạt nhanh hướng câu chuyện chỉ nói môt lần, giọng nói trầm hẳn đầy cảnh cáo:

“Ta không có ý định dích líu vào, cho nên ngươi cũng cùng ta an phận đi! Hôm nay ở một đêm nữa, ngày mai sáng sớm chúng ta liền rời Lâm Tuyền!”

Lưu Vân buồn bực cực kỳ:

” Ngươi thật bá đạo, cái này cũng không được cái kia cũng không được, ta đây làm tỷ tỷ cũng thật mất mặt chứ?”

 

Hàn Dự Trần thấy nàng hai người dung mạo cử chỉ đều không có tương đồng, lại xưng hô tỷ muội, không khỏi cười nói:

“Niệm Hương huynh quả có phúc, lại có hai nương tử như hoa như ngọc đi theo. Tại hạ cũng thấy ghen tị đỏ mắt.”

Lưu Vân nắm lấy tay hắn, ôn nhu nói:

“Ngươi xem ta giống nương tử của hắn sao? Niệm Hương tuy rằng tốt lắm, nhưng hắn chỉ là tướng công của muội muội Tập Ngọc ta thôi, ta cùng với Tập Ngọc là kết bái  tỷ muội. Tiểu nữ tử này năm vừa mười bảy, chưa tìm phu quân. . . . . . Hàn công tử, ngươi chớ nói lung tung, cẩn thận Tập Ngọc tức giận.”

Nàng che miệng bật cười, lông mi như tơ liếc hắn, khiêu khích đắc ý rõ ràng, nếu Hàn Dự Trần nhìn không được, vậy hắn nhất định là kẻ ngu ngốc không có mắt!

Hàn Dự Trần lại một mặt  giả ngu:

“Thì ra là thế, quả nhiên là tỷ muội tình thâm.”

Hắn nhẹ nhàng đẩy Lưu Vân ra, nhẹ giọng nói:

“Lưu Vân cô nương, ngươi đã chưa lập gia đình, vẫn là danh tiết quan trọng nhất. Tại hạ không dám khinh nhờn.”

Lưu Vân âm thầm bĩu môi, quả nhiên là người ngu ngốc! Chưa từng có nam nhân nào có thể ở gần nàng mà cự tuyệt, hắn là cố ý ! Nàng cũng không tin dung mạo của mình người này một chút cũng không động tâm!

“Lưu Vân, ngươi hôm nay làm cái gì vậy? Chẳng lẽ thật sự coi trọng Hàn Dự Trần?”

Trở lại phòng khách, Tập Ngọc thấy nàng còn sinh hờn dỗi, không khỏi bất đắc dĩ dí tay vào ót nàng, hy vọng có thể đem nàng bừng tỉnh khỏi sự hồ đồ ban nãy.

Lưu Vân đột nhiên hoàn hồn, đột nhiên phát giác mình đã về tới khách phòng, gấp đến độ nhảy dựng lên, hét lớn:

“Hàn Dự Trần đâu? ! Không được, ta muốn đi tìm hắn! Nếu không có cách có hắn trong tay, ta không gọi Giáng Hồng hoa tiên Lưu Vân!”

Nàng xoay người muốn đi, Tập Ngọc chạy nhanh kéo lấy nàng.

“Ngươi điên rồi sao? Nói muốn đồng hành  cùng người ta, bây giờ nửa đêm lại muốn đi tìm người ta, là nam tử đứng đắn nhất định khinh thường ngươi! Lưu Vân! Cho dù thích hắn, cũng không thể nôn nóng như vậy!”

Tập Ngọc tận tình khuyên bảo, một bên Niệm Hương tuy rằng cái gì cũng không hiểu, nhưng cũng liên tục gật đầu, khiến Lưu Vân liếc hắn một cái.

“Ai nói ta thích hắn? !” Lưu Vân rống to, ôm chầm lấy Tập Ngọc. “Ta không cho hắn quấn quít lấy ngươi! Ngươi là người của ta và Niệm Hương! Người nam kia  dựa vào cái gì chiếm lấy người của chúng ta? !”

Nguyên nhân lại là như vậy! Tập Ngọc đau đầu  xoa thái dương, thở dài một hơi.

“Lưu Vân. . . . . . Ta thành người của ngươi khi nào?”

Lưu Vân đắc ý phe phẩy ngón tay:

” Từ ánh mắt đầu tiên ta nhìn người, ta liền biết ngươi là bằng hữu của ta cả đời, ngươi lại là người ta kết bái  tỷ muội, như thế nào không phải người của ta? Ta ở đây, ai nếu dám ham muốn, ta nhất định làm cho hắn cực khổ chết!”

Vừa dứt lời, trên đầu bỗng bị đập một phát:

“Ta không phải đồ vật, ngươi ăn nói lung tung, tiểu dâm phụ.”

Tập Ngọc nhéo nhéo mặt của nàng

“Mau về cho ta ngủ, chính ngươi đồng ý cho người ta đồng hành, ngày mai không được muộn. Còn, nếu còn quấn quít lấy người ta như vậy, mặt mũi của ta cũng không còn, về sau không được như vậy.”

Lưu Vân cười híp mắt ôm cánh tay của nàng, lại bắt đầu làm nũng cà xát lung tung:

” Tốt nha, ta chính là tiểu dâm phụ. Hôm nay ta mạn phép không đi, ta muốn cùng ngủ với các ngươi! Ngươi còn nói ta, Niệm hương thành thật như vậy, lúc trước nếu không phải ngươi quấn quít lấy người ta, người ta tại sao có lá gan cùng ngươi bỏ trốn? Hắc hắc! Muốn dâm đãng mọi người cùng nhau dâm đãng, ta không cần tự mình đắc ý.”

Mặt Tập Ngọc đỏ hồng, thấp giọng nói:

“Nói bậy! Ta không có. . . . . . Quấn quít lấy hắn. . . . . .”

Không phải quấn quít lấy hắn, mà dùng hết sức, liều mạng, liều lĩnh  bám lấy hắn, vì đem Niệm Hương đặt lên trên tất cả, đời này nàng phú quý không cần, của nả giàu sang hay ấm áp tất không còn là tất yếu, tay trắng cũng được. Hiện tại nhớ tới bọn nàng hồi xưa cũng thật liều lĩnh, so với Lưu Vân không khá hơn bao nhiêu.

Lưu Vân thổi mạnh vào mặt nàng:

“Đỏ mặt, đỏ mặt! Ngươi nói dối  nha!”

Tập ngọc thẹn quá thành giận, đem nàng dùng sức ấn nàng lên giường, dùng chăn hung hăng bao lại:

“Cho ta ngủ! Câm miệng!”

Niệm Hương thấy sinh sôi nằm trên giường, liền ngoan ngoãn ôm chăn xuống đất, nằm xuống sau, nhìn Tập Ngọc cười ngọt ngào, khi nghe nói Tập Ngọc thích hắn, quấn quýt hắn. Tập Ngọc mặt càng đỏ hơn, ngồi xuống đi sờ sờ mặt của hắn, ôn nhu nói:

” Tội cho ngươi rồi, Niệm Hương, sớm đi ngủ đi.”

Niệm Hương hé miệng, thuận thế cắn cắn ngón tay của nàng, nàng bật cười. Lưu Vân tức giận thò từ trên giường xuống nói:

“Về sau có thân thiết, vợ chồng tình thâm đừng làm trước mặt ta? Muốn kích thích ta!”

” Chỉ có ngươi nói thế!”

Tập Ngọc liếc nàng một cái, thổi tắt ngọn nến, rón ra rón rén lên giường, chờ đắp kín mền, Niệm Hương đã ngủ rồi, phát ra tiếng thở đều viên mãn.

One thought on “Thương hoa tiếc ngọc _ chương 5.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s