Thương hoa tiếc ngọc _ Chương 1.1

Chuẩn

Edit: Dan

Beta: Ruka

Tục ngữ nói tốt rằng, “Trên có Thiên đường, dưới có Hàng Châu”. Hàng Châu Giang Nam phong cảnh hữu tình, làm vô số tài tử giai nhân ái mộ . Mà trong thành Hàng Châu, lại có một câu tục ngữ lưu truyền rộng rãi, “Chơi thuyền Tây Hồ, say nằm Diêu Hồng phường, rỗi rãnh tới nghe tỳ bà ba hai âm sắc , sáo ngọc xa xăm, cũng thật vui sướng!”

Diêu Hồng phường là địa danh nào?

Ở trong thành Hàng Châu hỏi như thế, trong mười người có chín người hội vẻ mặt ái mộ mà nói cho ngươi biết: đó là Hàng Châu lớn nhất, nổi tiếng nhất, là chốn bướm hoa, chỉ cần là nam nhân, có chút tiền tài, nằm mộng cũng muốn ở bên trong một lần thưởng thức. Còn lại cái kia một người sẽ nói cho ngươi biết: Diêu Hồng phường lý toàn bộ đều là mỹ nhân, chỉ có ngươi chưa thấy qua, không có ngươi không thích .

Màn đêm chìm xuống, màu hoàng hôn mờ nhạt dần, Diêu Hồng phường mở rộng cửa chính, bắt đầu lúc làm ăn tốt nhất . Bước vào màu đỏ thắm đại môn, đập vào mi mắt là cảnh tượng xa hoa khiến người ta không thở nổi. Diêu Hồng  phường sở hữu ba tầng lâu, tuyệt nhất là chỗ từ lầu 3 thả xuống  sảnh chính lầu một vô số màn lụa trắng như tuyết, ánh sắc đến lan can, sàn nhà, hết sức thanh nhã. Điều càng làm lòng người dao động, tâm hồn điêu đứng, là ở trong màn lụa nữ nhân đi qua đi lại, vàng nhạt nhuyễn  hồng, tay áo dài  cùng làn váy vô tình hay cố ý lay động một chút màn, câu dẫn nhân tâm khách.

Nhưng mà, giờ phút này tại lầu một chính sảnh, mọi người chẳng quan tâm nhìn trộm những thiếu nữ xinh đẹp trên lầu, ánh mắt của bọn họ sớm đã bị nữ lang mặc áo đỏ câu dẫn đi.  Lưu Vân tay áo vừa thu vừa hất ra, trong lúc đó, ánh mắt sáng liếc quanh , một ít thân  quyến rũ, một mỹ tứ tuyệt vời! Nàng lớn lên ở đây , hiện là hoa khôi của Diêu Hồng phường, do luôn mặc một  quần áo đỏ mà mang biệt danh “ Giáng hồng hoa tiên”

Nàng năm nay mười bảy, chính tuổi thanh xuân, trước năm mười lăm tuổi vẫn chỉ tiểu nha đầu hầu hạ các cô nương ở Diêu Hồng phường, mỗi ngày bận rộn , vừa gầy lại vừa xấu, lúc đó bị các hoa khôi giễu cợt vì hoang dã như khỉ. Mười lăm tuổi, sau kỳ dậy thì liền thay đổi, da thịt ngày một  rõ xinh đẹp, nguyên bản đôi mắt vô thần cũng trở nên phong tình vạn chủng, nhưng  không được các hoa khôi chào đón, vì thế toàn phạt nàng về phía sau rửa chén, làm các việc nặng.Mỗi ngày đều phải hong một lượng quần áo rất lớn, đương lúc ấy cũng học lỏm được các hoa khôi bộ dạng tung tay áo, hát một vài khúc tiếu, vô ý bị tú bà nhìn thấy, nhận định là một cơ hội làm ăn tốt, vì thế lập tức cấp quần áo đẹp, cung cấp thức ăn , mời rất nhiều vũ kĩ  dạy nàng ca múa, thề nhất định phải bồi dưỡng được một ca kỹ xinh đẹp.

Nàng không làm tú bà thất vọng , mười sáu tuổi sinh nhật ngày ấy lần đầu làm nổi bật tâm tư của nhân vật, làm lúc ấy vô số tài tử quý nhân trợn mắt há hốc mồm. Vẻ đẹp của nàng là tuyệt đối tiên diễm , làm người ta không thể bỏ qua, ngươi có thể không thích nàng, thậm chí khinh thường nàng, nhưng không thể không thừa nhận nàng là một đại mỹ nhân.

Nàng hiển nhiên biết ưu thế của mình, nhẹ nhàng theo tiếng nhạc chậm rãi áp chế vòng eo mảnh khảnh, giống như một cành dương liễu mỏng manh. Tay áo đỏ bừng bỗng nhiên vung, tung thẳng lên trời, những tiếng va chạm vào nhau của những hạt trân châu đeo ở khuyên tai, đèn chiếu đúng mặt nàng, càng lộ rõ vẻ xinh đẹp.

Mặt sau chiếc bàn có sắp đặt một số nhạc linh [ người đánh đàn hoặc thổi sáo], người tấu đàn, người đánh tỳ bà, người thổi sáo nhưng cũng làm người ta nghe xong mê mẩn vì giai điệu, đặc biệt ngồi ở ghế trên là một thiếu nữ áo trắng. Trong tay nàng cầm một cái nhạc khí kỳ lạ, xù xì thấy giống hồ lô, nhưng mà phía dưới lại vươn một đoạn hình cây sáo, mặt trên có rất nhiều lỗ.

Nàng cúi đầu, thổi nó, nhạc khí kia  phát ra những thanh âm rõ ràng vô cùng, trầm bổng du dương không gì sánh được, làm lòng người phải say. Giai điệu dịu dàng êm dịu, thong thả, giống như được vô số sợi tơ tằm mềm mại quấn chặt lấy, không thể tự kềm chế. Nhạc khí kia từ mỗi lần phát một âm, liền chuyển thượng lên ba bốn âm, hình như có một bàn tay của con người, thoải mái theo lòng bàn chân đi đỉnh đầu đều nổi lên mỗi nơi trên thân một hạt mụn. Thỉnh thoảng, vì âm điệu trở nên triền miên du lãng mà lỡ làng quên mất vũ điệu ưu việt kia, âm điệu đó dĩ nhiên là làm cảm động lòng người cực kỳ.

Một khúc xa xăm vừa kết thúc, ở nơi nghiêng nửa trên đài, một đôi quyến rũ chứa sự nghênh đón nhìn thẳng vào thượng khách, một chàng công tử trẻ tuổi mặc áo gấm. Nàng là người có nhãn lực, từ khi người này đi vào liền lập tức nhìn ra so với quan khách bên trong, hắn là người có thân phận cao quý nhất.Tại nơi trăng gió này, đủ loại người đều có, có nhãn lực chỉ cần nhìn là biết, người thực là quý nhân tuyệt đối không gióng trống khua chiêng, không báo danh điểm mặt, cũng quyết sẽ không tùy ý tiết lộ thân phận. Bọn họ bình thường sẽ chọn ghế lô, lẳng lặng xem qua các nữ tử một lần, đánh giá trước sau,  lại sai người lặng lẽ nói cho tú bà.

Hôm nay  quý nhân đó là hắn, tiến vào không đến một hồi, khách khứa xung quanh tựa hồ cũng cảm giác hắn không tầm thường, sớm né tránh. Phía sau hắn đứng, hai cái khuôn mặt nam tử bình thản, ánh mắt lạnh lùng phòng bị, vừa thấy biết ngay là luyện công phu. Bắt gặp ánh mắt nàng,người nọ thản nhiên cười,  có tự tin hắn nhất định sẽ chọn mình.

Người ở dưới đài ầm ầm trầm trồ khen ngợi, nàng cũng không thèm nhìn tới, đứng lên lui vào sau một ít, ánh mắt vẫn là xa xăm nhìn người nọ, khiến hắn không thể không động tâm. Nàng thấy người nọ đã bật cười, cây quạt trong tay đột nhiên thu hồi lại, quay đầu ra phía sau  người hầu thấp giọng nói một câu cái gì, người nọ lập tức ra một bên gọi tú bà.

Người nọ chỉ cười không nói, đem cây quạt phe phẩy trên tay ngắm nghía. Khuôn mặt hắn thật rất tuấn tú, đôi lông mày và mũi cao, rất có quý khí, nhưng trên mặt,  một đôi mắt hạch đào lại quá mức quyến rũ, thế cho nên đã tiêu tan sự uy nghiêm của khuôn mặt hắn. Hắn gặp mắt nàng vẫn nhìn mình chằm chằm, không khỏi cười đến càng sâu, lộ ra một chút  tà khí .

“Mụ mụ, công tử nhà ta hỏi, trên đài  bạch y nữ tử là ai? Xuân xanh bao nhiêu? Có muốn cùng đêm xuân nay không?”

Advertisements

3 thoughts on “Thương hoa tiếc ngọc _ Chương 1.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s