Ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ ái tình _ Extra 3

Chuẩn

L

Puppy'shome

5f6ec5a259d79fdb9e90d742b8eb86ba

Extra 3: Chuyện cả đời

Wu Yifan x Zhang YiXing

Sau khi Wu Yifan trở về, liền cùng người yêu nhỏ nhà mình bám dính một chỗ, ngày ngày anh anh em em tình nồng ý mật, rồi lại em em anh anh tình thương mếm thương khiến ngay cả người hay phô trương tình cảm nơi công cộng như Luhan cũng ngứa mắt mà dăm bữa lại đá đểu vài câu. Mặt của Zhang Yixing có thể mỏng mà biết xấu hổ nhưng mặt của rồng điên đại nhân nhất định là dày đến hàng tấc, ngay cả đao kiếm sắc cũng không thể xuyên qua.

Đúng là  bản lĩnh của người đã cùng lớn lên hai mấy năm trời với anh Lu trong truyền thuyết có khác. “ヽ(´▽`)ノ”

Nhưng mấy ngày nay, Wu tổng tài có chút đau đầu phiền não. Mấy ngày nữa là sinh nhật của…

View original post 1.967 more words

Ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ ái tính (10)

Chuẩn

Puppy'shome

cosmos_atrosanguineus_by_annicalas-d46sm87

Valentine vui vẻ ~

_________

Byun Baekhyun nhìn cổng nhà đóng im lìm, khẽ thở dài. Ba mẹ đi được hai tuần rồi, Yixing huynh hình như có hẹn với bạn, trong nhà hình như chỉ còn mì tôm thôi. Ai ~ biết thế nãy đã rẽ qua cửa hàng mua bánh rồi. Chỉ tại Kim Jongin cứ lải nhải suốt dọc đường, mở mồm ra là Đô Đô thế này, Đô Đô thế nọ, tại sao không gọi nó về cùng blab la.. Còn có Park Chanyeol ngu ngốc, cứ chạy loạn ào ào trong đầu óc làm chẳng thể nghĩ được gì. Đáng ghét gì đâu.

Đáng ghét như thế mà, chẳng hiểu sao lại vô cùng, vô cùng thích cậu ấy.

View original post 2.368 more words

Trầm luân [2]

Chuẩn

Puppy'shome

Chương 2: Ngày nắng

Trong cuộc đời tôi, cũng đã từng có những ngày nắng rực rỡ đến chói mắt, chỉ tiếc là nó trôi qua quá nhanh.

“ Cậu nói cái gì? Park Chanyeol, cậu muốn chết hả?”

“ Luhan, anh đừng nhiều chuyện…”

“ Con mẹ cậu, tôi nhiều chuyện là vì ai hả?”

Tiếng lao xao làm tôi giật mình tỉnh giấc. Bên ngoài, trời vẫn còn có chút âm u. Cửa kính còn đọng một lớp sương đêm trưa tan hết. Sự mềm mại của chiếc chăn bông chạm vào cơ thể khiến trong lòng đột nhiên thấy ấm áp. Đầu vẫn còn chút đau. Tôi loạng quạng ngồi dậy, tay đụng đến một khối lạnh cứng rắn ở trên đầu giường. Là cốc nước và vài viên thuốc Luhan huynh đã chuẩn bị sẵn.

Mùi hương dịu dàng của anh ấy vẫn còn vương lại…

View original post 2.946 more words

[ LONGFIC/CHANBAEK] TRẦM LUÂN

Chuẩn

Puppy'shome

15

TRẦM LUÂN [ CHANBAEK/LONGFIC/NGƯỢC VĂN/PHI HIỆN THỰC]

Written by Gián

Pairing: Park Chanyeol x ByunBaekhyun/ Oh Sehun x Luhan

A little Wu YiFan x Zhang Yixing and more…

Summary: Gift for my boys

=================================

Năm tháng ngông cuồng rồi một ngày sẽ trôi qua

Những tổn thương rồi sẽ trở thành ký ức

Tựa như nét chữ viết trên cát liền bị sóng cuốn đi

Hoàn toàn biến mất.

Rồi một ngày tớ sẽ quên mất mình từng yêu cậu như thế nào

Rồi một ngày, tớ sẽ ngủ yên một đêm mà không mơ thấy cậu

Liệu có một ngày như thế không?

Hình như tớ vẫn chỉ là con cá bé nhỏ, không bao giờ có thể bơi tới đại dương.

Chỉ có thể dần dần chìm mình trong vô vọng.

Ánh trăng treo trên đầu lạnh lẽo. Đáy nước lại quá sâu.

Vẫy vùng đến kiệt sức.

View original post 34 more words

Phong Vũ _ chương 7.4

Chuẩn

Edit: Danchan

Đi học, tan lớp, ăn cơm, ngủ, cuộc sống chỉ có như vậy.

Mười hai giờ lên giường, ước chừng một chút mới ngủ . Lại nằm mơ thấy khuôn mặt mẹ, nở nụ cười, nắm bàn tay nhỏ bé dạy tôi biết chữ dạy tôi chơi trò chơi, một hồi tiếng chuông mơ hồ, nụ cười của mẹ nhanh chóng tan biến. . . . . .

Mí mắt tôi nặng trĩu, đầu trống rỗng nhìn lên bóng tối trên trần nhà, chốc lát mới phản ứng được thì điện thoại lại vang lên. Tôi vặn sáng giường đèn, đồng hồ báo thức  kim chỉ giờ chỉ vào hai giờ sáng, rốt cuộc là ai làm, khuya khoắt lại chơi trò này khiến người ta rời giường thật là đùa dai? ! Tiếp tục đọc

Phong Vũ _ chương 7.3

Chuẩn

Edit: Danchan

Tôi lặng yên không một tiếng động, tiếng bước chân vang lên, Lãnh Như Phong ôm báu vật của hắn, đi qua tường hoa, định bước vào cửa, tôi nâng bức màn hoa, định bước theo, ai ngờ lại đụng hắn.

Tôi cơ hồ không nhìn thấy trên mặt hắn hiện ra sự bất ngờ. Nếu như hắn không phải là biết trước biết tôi ở nơi này, như vậy hắn chính là che giấu quá tốt. Nhìn đến tôi, hắn chỉ nhíu mày.

Cảm giác ánh mắt của ánh có ý tứ, tôi cười: ” Hầy, thật là trò cười.” Tiếp tục đọc

Phong Vũ _ chương 7.2

Chuẩn

Edit: Danchan

Nhà họ Phương khắp nơi đều là hương thơm mát, sạch sẽ gọn gàng.

Dì Mai cầm quà tặng đang đứng ở bên trai phu nhân của Phương Hoài Lương, đang nói chuyện hàn huyên, trong bác Phương đem hộp quà đưa cho người làm, sau đó kéo tôi lại quan sát.

“Hoài Lương, anh xem vị thiên kim tiểu thư này, có phải ngày càng trở nên xinh đẹp? Khó có được ngày Trừng Chinh từ trường học về nhà, gọi nó đến đây để nó biết thế nào là chim sa cá lặn, chở ở bên Mĩ làm những chuyện càn quấy.” Tiếp tục đọc